Chương 78 : Đây chính là huynh đệ ruột thịt của ta
Lúc này, Tống Chưởng quầy đứng bên cũng đại khái hiểu rõ.
Ông ta cẩn thận hỏi: “Chẳng lẽ Tiên sư ngài không phải Thẩm Ngạo mà là Thẩm Thiên?”
Thẩm Thiên tức giận liếc mắt: “Ngươi nói xem!”
“Hóa ra là vậy, vậy lão hủ hiểu rồi.”
Khóe môi Tống Chưởng quầy khẽ giật giật, vừa quay người lại liền tát một tát lên mặt nhi tử.
Ông ta phẫn nộ quát: “Cái thằng khốn này, bị đánh mà còn chưa nhớ à!”
“Sau khi Tiên sư người ta đánh ngươi xong rõ ràng đã nói với ngươi người là Thập tam hoàng tử Điện hạ Thẩm Thiên.”
“Sao ngươi có thể nghe nhầm thành Lục hoàng tử vậy? Sao lỗ tai ngươi còn điếc hơn cả Vương chưởng quầy sát vách thế!”
Tống thiếu chưởng quầy bị đánh đến mức mơ hồ.
Hắn ta ngơ ngác nhìn sang Thẩm Thiên, nhớ lại tình hình ngày hôm đó.
Hắn ta nhớ rõ lúc đó Tiên sư rõ ràng... tự xưng là Lục hoàng tử mà!
“Con nhớ là không nghe nhầm đâu! Chẳng lẽ lúc đó bị đánh vào đầu nên nghe nhầm rồi?”
Thẩm Thiên ngẩn người, cảm thấy vui vẻ.
Hắn nhẹ nhàng ho khan hai tiếng, lạnh lùng nhìn Tống thiếu chưởng quầy: “Ngươi nói xem!”
Nhìn thấy vẻ mặt “không vui” của Tiên sư, Tống thiếu chưởng quầy sợ hãi.
Hắn ta hổ thẹn cúi thấp đầu: “Hẳn là ta nghe lầm.”
“Ừm, nói vậy, vị trước mặt này là?”
“Lẽ nào là Lục hoàng tử thật sao?”
Vừa nghĩ đến khả năng này, hai cha con đều luống cuống.
...
Thẩm Ngạo nghe thấy lời Tống thiếu chưởng quầy thì trong lòng càng thêm ấm ức.
Vốn hắn ta còn tưởng sở dĩ mình bị phụ tử Tống gia bắt là vì nhắm vào hắn, một âm mưu to lớn dành cho thiên tài trăm năm hiếm gặp của nước Đại Viêm.
Không ngờ mình chịu khổ nhiều như vậy chỉ vì một Tống thiếu chưởng quầy tai nghe không rõ ràng?
Cho nên nửa ngày nay bổn Điện hạ chịu dày vò, chịu ăn tát chẳng hề có chút ý nghĩa gì cả?
Quả nhiên, chuyện gì chỉ cần có Thập tam đệ dính vào chắc chắn sẽ không phải chuyện tốt lành.
Ôi, lần sau bổn Điện hạ cần phải cẩn thận hơn mới được!
Ngay từ lúc đầu ta không nên xuất cung tới đây!
Nếu không ta đã không phải chịu tội như vậy!
...
Nghĩ tới đây, Thẩm Ngạo mặt như đưa đám nói: “Nếu là hiểu lầm, vậy thì quên đi!”
“Thập tam đệ bảo bọn hắn thả vi huynh ra, vi huynh đảm bảo sẽ không ghi thù!”
Tống thiếu chưởng quầy nghe thấy lời đảm bảo của Thẩm Ngạo thì mắt sáng lên.
Hắn ta hỏi: “Tiên sư, phụ thân, Lục Điện hạ cam đoan không ghi thù, hay là chúng ta thả ngài ấy ra nhé?”
Tống Chưởng quầy dùng ánh mắt hỏi ý Thẩm Thiên: “Tiên sư cảm thấy nên làm sao bây giờ?”
Thẩm Thiên nhìn sang Thẩm Ngạo, dường như đang đoán xem không ghi thù là thật hay giả.
Lúc này khi Thẩm Thiên nghe Tống Chưởng quầy hỏi vậy, bất giác đặt câu hỏi:
“Tống Chưởng quầy cảm thấy, Lục ca ta có thể không ghi thù không?”
Tống Chưởng quầy nghe xong, trên mặt lập tức lộ ra vẻ “đã hiểu”.
Ông ta hít sâu một hơi, chậm rãi đi về phía Thẩm Ngạo: “Lão hủ đã hiểu.”
“Đã kết thù rồi thì so với trông mong đối phương không ghi thù, chi bằng tự mình giải quyết.”
“Ý của Tiên sư là nếu đã phạm sai lầm, hoặc là không làm, còn đã làm thì phải cho dứt điểm.”
“Nhân lúc chưa ai biết, chúng ta nên thẳng tay giết người diệt khẩu, có đúng không?”
“Như vậy cũng tránh hắn ta sau này sẽ tranh đoạt hoàng vị với ngài!”
...
Thẩm Ngạo nghe thấy Tống Chưởng quầy nói vậy, sắc mặt lập tức lộ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền