Chương 97: : Lời trêu đùa của Tần Cửu Ca
Thanh Hoa cười lạnh, cứ như thể giao viên Yêu hạch của Thôn Thiên Mãng Thượng Cổ trên tay mình cho hắn ta thì sẽ có chuyện gì tốt đẹp gì vậy.
Thanh Hoa hiểu rất rõ những người này, người nào cũng phát huy trình độ không biết xấu hổ tới cực điểm.
Có tin không, bây giờ cho dù nó giao viên Yêu hạch của Thôn Thiên Mãng Thượng Cổ này cho Thanh Kiêu thì mình vẫn sẽ không được sống yên ổn.
Nhìn thấy gương mặt ngông cuồng đến cực điểm của Thanh Kiêu, trong lòng Thanh Hoa lại phiền muộn.
“Lẹ chút đi, bằng không ta sẽ nói chuyện này cho các trưởng lão trong tộc.” Trong ánh mắt của Thanh Kiêu tràn đầy vẻ coi thường đối với Thanh Hoa, còn tưởng mình là thiếu tộc trưởng như khi tộc trưởng trước đây còn sống sao?
Thời đại đã sớm thay đổi, tộc trưởng cha của Thanh Hoa đã sớm biến mất không ít năm, sợ là đã sớm chết một góc xó xỉnh nào đó rồi.
“Còn nữa, không sợ nói cho ngươi biết ông nội ta đã cầu thân với Thanh Loan Tộc rồi, ha ha ha, điều kiện mà bọn ta đưa ra rất khiến bọn họ động lòng đấy, nói không chừng ngày mai ta có thể trèo lên người vị đó của ngươi.”
“Ha ha ha.” Thanh Kiêu lại cười to một tiếng, vừa nghĩ đến mình có thể có được gương mặt tuyệt mỹ và dáng người duyên dáng đó của nàng ta là trong mắt hắn ta lại lộ ra ý cười xấu xa, mỹ nhân bậc này chắc hẳn phải để hắn ta hưởng thụ mới đúng.
“Còn một chuyện nữa, chỉ sợ nói cho ngươi biết ngươi sẽ càng khó xử hơn.” Thanh Kiêu nhìn về phía Thanh Hoa đã hơi thay đổi sắc mặt với vẻ trêu tức, nói một cách khoa trương.
“Còn có đứa em gái với làn da có thể vắt ra nước đó của ngươi đã có người thay ta vui lòng nhận lấy rồi.”
“Chuyện này phỏng chừng ngươi vẫn chưa biết đâu nhỉ, em gái ngươi đã sớm bị một vị lão tổ nào đó trong tộc quyết định nội bộ làm đỉnh nô.”
Thanh Kiêu cười to, nhìn về phía Thanh Hoa với vẻ mặt chế nhạo. Trong khoảng thời gian này hắn ta vẫn luôn lén lút khổ tu, thật sự quá đáng thương. Ngay cả em gái ruột của mình cũng không bảo vệ được, cũng chỉ là một kẻ đáng thương mà thôi.
“Các ngươi dám.” Thanh Hoa vừa nghe thấy em gái ruột của mình bị một vị lão tổ trong tộc quyết định nội bộ làm đỉnh nô, trong mắt nổi lên lửa giận, trong tộc có nhắm vào hắn ta thế nào hắn ta vẫn có thể nhẫn nhịn được. Nhưng nhắm vào đứa em gái mà mình thương nhất đã khiến cơn giận tích tụ trong lòng suốt những năm này lập tức bùng lên.
Còn nữa, trong tộc lại muốn Thanh Kiêu luôn ở trước mặt sỉ nhục mình đủ đường lấy Loan Vũ.
Thanh Hoa lập tức cảm thấy tộc đàn này từ sau khi phụ thân tộc trưởng của mình mất tích đã hoàn toàn không còn một chút tình người nào nữa.
“Còn chúng ta có dám không hả, qua khoảng thời gian nữa ngươi sẽ biết ngay thôi.” Thanh Kiêu tiếp tục chế nhạo Thanh Hoa đang không ngừng thay đổi sắc mặt.
“Được, ta cho ngươi.” Thanh Hoa dường như đã hạ một quyết tâm nào đó, sắc mặt không còn thay đổi nữa.
Hắn ta đặt một hạt châu màu xanh thuần trên tay, bộ dáng có hơi giống như cam chịu số phận đi đến bên cạnh Thanh Kiêu.
“Nhanh chút, mau giao nó cho ta.” Đôi mắt của Thanh Kiêu nhìn chằm chằm vào Yêu hạch trên tay Thanh Hoa không chớp lấy một lần, hắn ta cảm giác được thứ này đối với hắn ta mà nói chắc chắn rất quan
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền