Chương 271
Cố Huy Ngạn nhìn Lâm Vị Hi, không lạnh không nhạt nói:
"Ta cũng không có rảnh rỗi như vậy đâu."
Trước đó, Cố Huy Ngạn nói tùy ý, nhưng trên thực tế hắn vẫn đang suy nghĩ, kẻ nào to gan tự chủ trương, mang theo cái hộp này đưa đến hành cung? Hơn nữa hắn đảm bảo hộp gỗ này tuyệt đối sẽ không thể để ở một nơi mà dễ dàng có thể bị đồ đạc khác chạm vào. Là ai cố ý để ở trước mặt Lâm Vị Hi những thứ này?
"Cái hộp kia góc cạnh đã bị mài tròn, vòng ngọc bên trong cũng bị sờ đến bóng loáng. Những ngày bình thường có phải hay không chàng thường lấy ra xem?"
Lâm Vị Hi chất vấn.
Lâm Vị Hi có chút hài lòng, nàng ho một tiếng kéo căng mặt, y nguyên vẫn là bộ dáng chững chạc đàng hoàng lãnh lãnh đạm đạm. Kỳ thật về sau tỉnh táo lại thì nghĩ, Lâm Vị Hi cũng cảm thấy lúc ấy là mình đi vào ngõ cụt, nửa năm này hơn phân nửa thời gian Cố Huy Ngạn không ở nhà, khó khăn lắm mới hồi phủ, hắn ở đâu, làm chuyện gì, Lâm Vị Hi là rõ ràng nhất. Thật ra Cố Huy Ngạn rất bận, lúc nào rảnh rỗi cũng là đang bồi nàng, nào có giống với một người luôn nhớ nhung vong thê, thường xuyên nhìn vật nhớ người đâu.
Khúc mắc trong lòng Lâm Vị Hi đã giải xong, thế nhưng bây giờ nàng ỷ vào trong bụng có hài tử của Yến vương, càng cả gan làm loạn. Nàng giơ lên chiếc cằm thon nhọn, chất vấn chuyện năm đó:
"Vương gia, nghe nói chàng cùng Thẩm vương phi vừa thấy đã yêu, nghĩ đến lần đầu gặp là cảnh tượng đẹp cỡ nào nha? Nào giống ta, chàng lặng yên không một tiếng động liền mang theo người đứng ở bên ngoài cửa nhà ta, ta nói chuyện cùng cô cô không biết bị chàng nghe qua bao nhiêu. Chỉ mới vừa so sánh, ta chỉ sợ mình càng thêm đáng ghét."
Cố Huy Ngạn ở trong lòng thở dài, nữ nhân thật sự là đáng sợ, nàng rốt cuộc muốn tính toán bao nhiêu nợ cũ đây? Cố Huy Ngạn nói:
"Kỳ thật cũng không thể nói như vậy, lúc ấy ta vội vàng trao trả tù binh, cũng không có chú ý cái khác. Ngược lại là nàng, ấn tượng về lần đầu tiên gặp mặt khắc sâu vô cùng."
Dường như Cố Huy Ngạn nghĩ đến tình cảnh lúc ấy, bên miệng có chút ý cười. Lâm Vị Hi không vui trừng mắt liếc hắn một cái:
"Chàng còn cười? Khẳng định trong lòng chàng ghét bỏ ta."
"Không có." Lời này Cố Huy Ngạn nói vô cùng thành khẩn, quả thực phát ra từ tâm can:
"Lúc nàng mắng chửi người khác vừa nhanh lại nũng nịu ngọt ngào, kỳ thật rất êm tai."
Lâm Vị Hi nghiến răng nghiến lợi, đây quả thực là vũ nhục với nhân cách của nàng, lại dám nói nàng mắng chửi người khác êm tai? Cố Huy Ngạn thấy Lâm Vị Hi có chút giận, thu liễm lại ý cười không còn đùa nàng nữa:
"Được rồi, đừng nóng giận. Bây giờ nàng đang có thai, không thể kích động cũng không thể tức giận. Ta cũng không để ý chuyện nàng ở thư phòng hôm nay, nàng muốn làm cái gì đều được."
Cố Huy Ngạn dừng một chút, giống như vô ý thêm một câu:
"Chuyện đã qua là đã qua, ta cũng sẽ không làm loại chuyện vô nghĩa này."
Câu nói cuối cùng này rất mơ hồ, nhưng Lâm Vị Hi vẫn nghe hiểu ý tứ của Cố Huy Ngạn. Lời này của hắn là nói, chuyện của Thẩm thị là quá khứ rồi, hắn cũng không muốn đám người ở vương phủ coi là người đối với vợ trước nhớ mãi không quên, thường xuyên nhìn vật nhớ người. Cái này đối với một người đề cao kết
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền