ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ta Làm Kế Mẫu Của Chồng Trước

Chương 277. Chương 277

Chương 277

Khi Lâm Vị Hi nhìn thấy Cố Huy Ngạn thì cảm thấy rất ngoài ý muốn. Nàng không hăng hái lắm, giọng điệu cũng lười biếng:

"Không bì kịp được với vương gia có lực không chế cả vương phủ đây."

Nhìn đến Uyển Tinh, Uyển Nguyệt ở trước mặt Cố Huy Ngạn không dám thở mạnh, hoàn toàn đem lời hắn nói là thánh chỉ, chẳng biết tại sao nàng lại cảm thấy không thoải mái.

Đương nhiên Cố Huy Ngạn nghe được vi diệu trong cảm xúc của Lâm Vị Hi, hắn hỏi:

"Nàng tức giận?"

"Ta tức giận cái gì, lại nói ta có gì có thể tức giận đây?"

Cố Huy Ngạn tùy ý lên tiếng:

"Ra ngoài bày cơm."

Uyển Nguyệt sợ hãi cả kinh, lập tức quay đầu, quả nhiên thấy Uyển Tinh ngoan ngoãn cúi mặt theo ở phía sau, vẻ mặt như mướp đắng. Uyển Nguyệt lấy lại bình tĩnh, cúi đầu hành lễ:

"Vương gia vạn phúc."

Uyển Nguyệt lập tức cúi đầu đi, căn bản không dám nhìn vào mắt Lâm Vị Hi. Chờ người đi khỏi, Cố Huy Ngạn ngồi ở mép giường, lặng lẽ kéo góc chăn cho Lâm Vị Hi:

"Lá gan của nàng càng ngày càng lớn, còn để cho nha hoàn trợ trụ vi ngược. . ."

Xem ra giận dỗi không nhẹ, Cố Huy Ngạn cũng không nhiều lời, cẩn thận dùng chăn bao cả người nàng, ôm đến giường La Hán ở bên ngoài dùng cơm:

"Cho dù nàng muốn trách ta, trước tiên cũng nên ăn cơm đã. Thân mình nàng vốn không khỏe, bây giờ còn mang hài tử, việc dùng cơm không thể qua loa được."

Lâm Vị Hi nhớ tới hài tử trong bụng mình, quả nhiên tỉnh táo lại rất nhiều, cố gắng động mấy đũa. Cố Huy Ngạn ngồi ở đối diện, nhìn Lâm Vị Hi mỗi món chỉ dùng hai miếng liền không ăn nữa, hắn yên lặng thở dài, tự tay múc cho Lâm Vị Hi một chén canh sữa bò:

"Nếm thử cái này xem, sữa bò đối với nàng cùng hài tử đều rất tốt."

Lâm Vị Hi nhìn chén canh kia thì đã cảm thấy không ngon miệng rồi, nàng lắc đầu không muốn ăn. Cố Huy Ngạn đi tới ngồi cạnh nàng, dùng thìa khuấy đều bát canh, dùng tay thử nhiệt độ, mới múc một muôi tới bên môi Lâm Vị Hi:

"Dù cho không thấy ngon miệng, thì nàng cũng nên cố gắng ăn một chút đi."

Thìa sứ vẫn đặt ở bên môi nàng, Lâm Vị Hi há miệng ra là có thể ngậm lấy. Cố Huy Ngạn đút canh vô cùng cẩn thận, muôi này nàng vừa mới nuốt xuống, một muôi khác vừa vặn giơ lên miệng nàng rồi, bất tri bất giác, Lâm Vị Hi cũng uống được non nửa bát canh.

Cố Huy Ngạn xem chừng tương đương với lượng cơm Lâm Vị Hi ăn hàng ngày, liền để bát canh xuống. Sau đó hắn để lại bàn cho nha hoàn dọn dẹp, chính mình thì ôm Lâm Vị Hi trở về phòng.

Lâm Vị Hi cảm thấy cái này có chút quá phận, nàng chỉ là mang thai, cũng không phải không thể đi được. Nàng vùng vẫy hai lần định đi xuống, nhưng mà cánh tay vừa mới khẽ động, thì đã bị Cố Huy Ngạn giữ chặt:

"Nàng ngoan ngoãn đợi một chút."

Lâm Vị Hi chỉ có thể nằm xuống, an tâm dựa vào bờ vai Cố Huy Ngạn, quả thật được Cố Huy Ngạn chăm sóc hết sức thoải mái. Cố Huy Ngạn đặt nàng lên giường, kéo cao chăn lên, cẩn thận đắp cho Lâm Vị Hi. Nhưng dù cho động tác của hắn cẩn thận, cũng không đại biểu hắn chịu tha thứ cho con mèo rừng nhỏ gan to bằng trời này:

"Mới vừa rồi còn muốn gạt ta? Còn uy hiếp nha hoàn không được nói ra?"

Đối với những trận chiến như thế này Lâm Vị Hi sớm đã quen thuộc rồi, nàng không chút sợ hãi, thậm chí còn có thể

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip