Chương 303
Lâm Vị Hi nghe được tin tức của Cao Nhiên sau đó vài ngày.
"Thế tử phi đi Phật đường rồi?"
Nha hoàn cúi thấp đầu, thanh âm cũng tinh tế: "Dạ."
Lâm Vị Hi giật mình, hồi lâu mới bất khả tư nghị hỏi:
"Chuyện khi nào?"
"Là chuyện của mấy ngày trước. Anh quốc công phu nhân mang theo vãn bối đến thăm bệnh ngài, lại bị vương gia ngăn cản. Sau hôm đó, thế tử phi liền đi Phật đường."
Lâm Vị Hi mới biết được vậy mà lão phu nhân Anh quốc công cũng đã tới. Rất nhanh Lâm Vị Hi liền nghĩ đến chuyện ngựa bị kinh sợ vài ngày trước đó. Xem ra là lão phu nhân cùng Cố Huy Ngạn đã nói gì đó, mới dẫn đến kết quả như thế này.
Quả nhiên, Cao Nhiên vẫn bị tra ra được.
Lâm Vị Hi không thể nào thương hại Cao Nhiên được, chẳng qua là nàng cảm thấy có chút không thoải mái. Xảy ra chuyện lớn như vậy, vậy mà nàng không biết chút nào. Mà lại, nếu không phải là ý của Cố Huy Ngạn, chỉ sợ hôm nay chuyện này cũng không lộ ra đến trước gót chân nàng.
"Vương gia có nói bao giờ thế tử phi đi ra không?"
"Vương gia không nói."
Lâm Vị Hi cười khẽ một tiếng, nàng cảm thấy thật khó để hình dung được cảm xúc của nàng bây giờ. Kiếp trước nàng ốm đau không dậy nổi, trước giường bệnh nhóm tiểu nha hoàn cũng oán trách Anh quốc công phu nhân quá nhẫn tâm. Nuôi một cô nương mười bảy năm, vậy mà nói mặc kệ liền mặc kệ, cho dù là vì Yến vương phủ quyền thế, lão phu nhân làm dáng cũng quá nhẫn tâm, để cho người ta không nhìn nổi. Khi đó Lâm Vị Hi chỉ cảm thấy không quan trọng, tổ mẫu nàng là hạng người gì, nàng đã sớm rõ ràng. Huống chi lúc chưa xuất giá, nàng cũng không phải là người được ở trước mặt lão phu nhân sủng ái nhất.
Chỉ là Lâm Vị Hi thấy ngoài ý muốn, từ trước đến nay người có mặt mũi nhất, đem lại niềm vui cho lão phu nhân cũng là Cao Nhiên, lúc cùng rơi xuống tình trạng giống nhau, lại cũng chạy không thoát. Nam nhân bạc tình bạc nghĩa cũng không phải, trưởng bối có thể đối với tỷ muội khác nhẫn tâm thì cũng có thể đối với ngươi như vậy. Đáng tiếc, Cao Nhiên hiểu rõ được đạo lý này thì đã quá trễ.
Trong khi đó, lão phu nhân Anh quốc công bỗng nhiên nhớ lại lúc trước, kia là thời gian ánh nắng tươi sáng, các cô nương giống như tuổi trẻ xanh thẳm chậm rãi đi tới phía bà ta. Cầm đầu là cô nương hơi cúi thấp đầu đi vào cửa màn, mặt mày nàng tươi sáng rực rỡ, thần sắc cũng là lạnh lùng. Thân thể nàng nửa ngồi, thanh âm không nhanh không chậm:
"Tổ mẫu, Hi tỷ nhi thỉnh an ngài."
.
Thế nhưng nhi tử là bảo bối cả đời của bà ta, lại phải chịu phương thức vừa tuyệt vọng vừa thống khổ như thế, một người ở nơi hoang tàn vắng vẻ trong khe núi đang sống sờ sờ mất máu mà chết.
Những cái sau Lâm Vị Hi nghe đều lười quản, tâm tư của nàng đều đặt trên người Cố Huy Ngạn.
"Vương gia đâu?"
Rõ ràng nha hoàn bắt đầu do dự, bịa ra một lý do:
"Hôm nay vương gia có triều sự, hiện tại còn chưa kết thúc."
Thế nhưng loại lời này nói cùng Lâm Vị Hi là vô dụng, nàng nhẹ nhàng hạ mí mắt mang ý trêu chọc, không mặn không nhạt nói:
"Vậy mà vương gia lại bận rộn như vậy, nếu như người không rảnh rỗi, vậy cũng đừng tới đây."
Nha hoàn cười làm lành, một câu cũng không dám nhiều lời. Một lát sau, quả nhiên Cố Huy Ngạn trở về.
Bên ngoài âm thanh vấn an
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền