Chương 305
Cũng vì bây giờ thời buổi rối loạn, là thời điểm trong triều bấp bênh, cửa ải cuối năm Tây Bắc hạ một tháng tuyết, nhà cỏ nông dân đổ sụp, dê bò chết cóng, có nhiều chỗ thậm chí còn xuất hiện một số lớn người chết đói. Không phải vì nội các vì thể diện nên đã đè xuống việc này không nhắc tới, mà là do Trương Hiếu Liêm tự mình viết một phong thư từ lâu, nội dung chính là giục tổng đốc nhanh chóng mở kho tế dân.
Trương Hiếu Liêm là có ý tốt, cuối cùng kết quả lại một trời một vực. Thư của thủ phụ ai mà dám chậm trễ, nhưng mà không có lệnh chính thức của triều đình, rất nhiều việc đều không có cách nào hoàn thành, lại thêm quan địa phương cũng nghĩ thật tốt tết nhất, chờ sơn nhanh nhị địa tin tức rốt cuộc ép không được truyền đến tai thiên tử, vẻn vẹn trong một ngày Tây An phủ đã có chừng hàng ngàn dân chúng bị lạnh bị đói mà chết.
Trong kinh thành bởi vì việc này mà một lần nữa nhấc lên sóng to gió lớn. Lần này đối với Trương Hiếu Liêm vạch tội vừa hung lại vừa mãnh, xa không phải năm ngoái đầu hạ có thể địch nổi. Trong triều loạn thành một bầy, mỗi người đều bận rộn viết tấu chương vạch tội, hoặc là vội vàng bo bo giữ mình, dường như không còn ai nhớ rằng mỗi một giây trôi qua đều có người chết.
Đúng lúc này, Yến vương thực sự nhìn không nổi, tự xin ra ngoài kinh, nhanh chóng đi Tần An dẹp nạn.
Thủ phụ, thái hậu đều có chủ trương riêng, cái khó chính là hoàng đế dường như cũng có người mà mình vừa ý muốn tuyển, ý định tuyển hoàng hậu khác nhau khiến cục diện hết sức căng thẳng, dần dần nháo loạn đến mức không thể cứu vãn. Về sau, lập ai là hoàng hậu đã không quan trọng, hoàng đế, thủ phụ, thái hậu ba người đều cảm thấy mình có ý tốt nhưng không được đáp lại, hoàng hậu tuyển chọn bất quá là cái ..., mấu chốt chính là ba người này nhiều năm qua giương cung mà không bắn nên đã chất chứa bao nhiêu oán hận.
Trong khi đó, tại Yến vương phủ,
"Đêm qua tuyết rơi lớn, gió gầm cả một đêm, nhưng đến đến sáng ngày hôm nay trời nắng, quả thực là kì lạ."
"Còn không phải sao."
Bụng Lâm Vị Hi đã to ra, nàng được nha hoàn đỡ tay, chậm rãi đi bên trong hành lang của Yến vương phủ. Đêm qua tuyết lớn, từ mặt đất lẫn bầu trời cây cối đều bị tuyết trắng xóa bao trùm, chỉ có trên mái hiên tuyết bị mặt trời hòa tan, lộ ra ngói lưu ly màu xanh lục phía dưới.
Liễu Tố Nương nhấc theo váy đi xuống bậc thang, quay lại vội vội vàng vàng nói với Lâm Vị Hi:
"Chỗ này có bậc thang, vương phi cẩn thận dưới chân."
Lâm Vị Hi cẩn thận từng li từng tí giẫm lên bên trên bậc thang, nói:
"Ta không có yếu ớt như các ngươi tưởng tượng, cũng không phải không thể bước đi, làm sao lại trở thành dạng mảnh mai như này rồi? Bị giữ trong phòng ba tháng giữ thai, còn không ra ngoài đi lòng vòng một chút, xương cốt của ta đều muốn gỉ mất."
Vừa qua năm Yến vương đã ra ngoài kinh thu thập tai cục, liền Nguyên Tiêu đều chưa từng có. Một mình Lâm Vị Hi ở vương phủ, khó khăn lắm thái y mới buông lời kinh mã đã qua thời gian ảnh hưởng, chỉ cần Lâm Vị Hi không nên vận động quá nặng, thường ngày hoạt động như vậy đã mất vui. Liễu Tố Nương đau lòng Lâm Vị Hi lần đầu thai mang thai chưa có kinh nghiệm, liền đánh bạo chạy tới làm bạn cùng Lâm Vị Hi. Không nghĩ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền