Chương 308
Vườn hoa Yến vương phủ chiếm diện tích lớn, bây giờ là mùa đông trăm cây tiêu điều, càng lộ ra trống trải rõ ràng hơn. Đường vào vườn hoa bốn phương thông suốt, nếu có người thật sự muốn trà trộn vào, chỉ bằng mấy bà tử canh cửa ra vào làm sao ngăn được chứ? Huống chi ở trong phủ, việc chính của Uyển Nguyệt vốn cũng không phải là trấn giữ cửa ải mà là mang theo nhiều người sắp xếp ở bên người Vương phi, cẩn thận trông chừng Lâm Vị Hi.
Bất kỳ một nhà nào đứng đắn cũng sẽ không để thiếp thất ra mặt đón khách, hiện tại đang đãi khách đột nhiên một thân đào phấn chạy vào, lại là một nữ nhân thân phận không rõ, đối với vị phu nhân đến làm khách đã coi như là thất lễ. Hiện tại Liễu Tố nương đối mặt với thiếp thất thế tử Cố Trình Diệu mới mua, tựa hồ như chứng minh suy đoán trong kinh thành, có thể nghĩ được Liễu Tố nương xấu hổ đến cỡ nào.
Liễu Tố nương tranh thủ thời gian cười giảng hòa:
"Không sao, đối phương cố ý gây nên, các ngươi có an bài chu đáo chặt chẽ cũng ngăn không được. Vừa vặn ngồi lâu, ta có chút mệt, lại thêm Vương phi không thể dính lạnh, chúng ta liền trở về đi."
Ngay trước mặt Liễu Tố nương, Lâm Vị Hi cũng không nói thêm gì, cười yếu ớt mang theo Liễu Tố nương trở về chính viện.
Một bên khác bọn nha hoàn nửa khuyên nửa dọa, dìu Lộ nương nhanh chóng rời đi. Chờ người rốt cuộc không nhìn thấy nữa, Uyển Nguyệt cúi đầu thỉnh tội với Lâm Vị Hi:
"Nô tỳ thất trách, để người nhàn hạ đến chạm mặt Vương phi cùng Liễu thái thái, thỉnh Vương phi trách tội."
Chờ Liễu Tố nương vừa rời đi, sắc mặt Lâm Vị Hi lập tức lạnh xuống:
"Hôm nay là chuyện gì xảy ra?"
Uyển Nguyệt tiến lên một bước quỳ trên mặt đất, cúi đầu nói:
"Bẩm Vương phi, lúc đầu nô tỳ ở trên đường nhỏ sắp xếp người trông coi, thế nhưng vườn hoa lớn, lại thêm tuyết rơi, mấy bà tử không thấy được Lộ nương, liền để cho nàng ta xông vào. Là nô tỳ thất trách, thỉnh Vương phi trách tội."
Lâm Vị Hi cũng biết chuyện hôm nay không thể chỉ trách Uyển Nguyệt, nàng phạt Uyển Nguyệt ba tháng bổng lộc, liền để Uyển Nguyệt đứng lên. Chẳng ai ngờ rằng, nữ tử vô danh vô phận này vậy mà to gan như vậy, dám trước mặt mọi người mặc y phục màu đỏ hoa đào, còn tùy tiện chạy đến trước mặt Lâm Vị Hi.
"Nàng ta gọi là Lộ nương?"
Uyển Tinh khó xử, cực kỳ cẩn thận từng li từng tí đáp lời:
"Dạ. Thời điểm thế tử mang nàng ta về không có nói là danh phận gì, người phía dưới không dám tự tiện chủ trương, liền tạm thời gọi nàng ta là Lộ nương."
Cố Trình Diệu đem người mang về, lại không nói đây là thiếp thất hay là thông phòng hoặc chỉ là một ca cơ chơi đùa bình thường, bọn nha hoàn Thanh Tùng viên vừa trải qua đại kiếp của thế tử phi, hiện tại lòng người bàng hoàng, kẻ nào còn dám tùy tiện nhận lời. Các nàng sợ gọi cao khiến chủ tử không vui, nhưng lại thật là không thể gọi là cô nương, đành phải lấy bên trong tên của nữ tử một chữ, mơ mơ hồ hồ hô Lộ nương.
"Nàng ta là ai? Lúc nào thì vào vương phủ?"
Nói đến đây Lâm Vị Hi quả thực giận không chỗ phát tiết, Cố Trình Diệu đây là có ý gì? Không nói một lời tìm một nữ tử có mặt mày rất giống Cao Hi trở về, nhưng lại lén lút không cho Lâm Vị Hi biết. Hắn đây là nghĩ buồn nôn ai?
Uyển Nguyệt càng cẩn thận, nín hơi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền