Chương 312
Bầu trời xanh thẳm hóa thành màu đen sẫm, dần dần chuyển thành đêm tối mịt mù. Sao mọc đầy trời, từ khi Lâm Vị Hi vào sản phòng đến giờ, đã ba canh giờ trôi qua.
Cố Huy Ngạn nhìn từng thau máu được mang ra khỏi sản phòng, đường đường là người chinh chiến sa trường bao năm, vậy mà lần đầu tiên cảm thấy hoa mắt, tim nhói.
"Đây... đều là máu của nàng?"
Người hầu bưng chậu huyết lập tức dừng bước, theo tư thế ấy vội vã hành lễ:
"Khởi bẩm vương gia, không phải toàn bộ đều là huyết, trong chậu vốn có nước nóng."
Nhưng dù vậy cũng đã đủ khiến người kinh hãi, tiểu nha đầu hồi đáp xong liền vội vã chạy đi, lát sau lại bưng về một chậu nước nóng mới. Cố Huy Ngạn dõi theo dòng người trước mắt qua lại bận rộn, trong cuộc đời tuy chưa dài nhưng cũng trải qua không ít phong ba, lần đầu tiên trong đời cảm thấy sợ hãi.
Nhìn những chậu huyết đỏ thẫm được bưng ra liên tiếp, cùng tiếng la hét trong phòng sinh khiến người ta lạnh sống lưng, Cố Huy Ngạn chỉ cảm thấy một nỗi sợ hãi cuồn cuộn ập đến. Nguy hiểm khi sản phụ sinh nở, hắn sớm đã nghe qua: nào là khó sinh, băng huyết, hậu sản sinh bệnh, thậm chí tổn thương thân thể cả đời... muôn hình vạn trạng.
Nếu như Lâm Vị Hi cũng xảy ra chuyện, cứ thế biến mất khỏi cuộc đời hắn, vậy thì hắn phải làm sao đây?
So với chuyện này, bao nhiêu phẫn nộ, bao nhiêu chấn động lúc trước khi hắn rời kinh đều chẳng đáng là gì nữa. Hắn lại vì những thứ ấy mà rời bỏ nàng, để nàng một mình đối mặt hiểm cảnh này. Nếu đêm nay không về kịp, nếu Lâm Vị Hi gặp chuyện chẳng lành, cả đời này hắn sẽ không thể tha thứ cho bản thân.
Thực tế, hôm ấy rời kinh trong vội vã, tuy rằng tình hình Quan Trung không ổn, hắn nóng lòng đi xử lý thiên tai, song trong đó cũng có một phần là vì không biết phải đối mặt với Lâm Vị Hi ra sao. Nhân danh cứu tế để rời đi, tự nhủ mình cần có thời gian bình tĩnh lại.
Khi ở phủ Tây An, từ phát lương cứu trợ, điều phối lương thảo, tu sửa nhà cửa đến phun thuốc phòng dịch sau đại họa, ngày ngày đều có việc ngập đầu, Cố Huy Ngạn không có thời gian mà nghĩ ngợi linh tinh. Nhưng đêm khuya yên tĩnh, khi ngồi trong nha phủ tổng đốc, tâm trí lại không tự chủ mà dừng ở Lâm Vị Hi. Lúc đi, nàng còn đang nghén nặng, chẳng rõ nay đã khá hơn chút nào chưa; nghe nói nữ nhân về cuối thai kỳ hay bị chuột rút, có khi cả đêm chẳng chợp mắt được, vậy mà hắn lại vô trách nhiệm bỏ nàng lại.
Lâm Vị Hi chưa từng viết thư cho hắn, nhưng Cố Huy Ngạn lại nắm rõ tình hình của nàng như lòng bàn tay. Sau có thủ hạ gửi tin, nói vương phi càng gần ngày sinh thì khẩu vị càng giảm, mấy hôm nay đến cơm cũng không ăn nổi.
Cố Huy Ngạn nhận được thư, tức đến khó nói thành lời. Mới vắng mặt mấy ngày, nàng đã không chịu ăn uống tử tế, thậm chí còn dám ngang nhiên bỏ cả bữa tối. Nếu không phải hắn cố ý để người trông chừng, chỉ sợ nàng đã ép buộc nha hoàn, làm như không có chuyện gì rồi lặng lẽ giấu nhẹm. Đợi đến khi hắn về, có khi cũng chẳng hay biết nàng đã làm những gì.
Cuối cùng, Cố Huy Ngạn không thể ngồi yên. Công vụ vốn đã nặng nề, mấy hôm đó càng thêm chất chồng, toàn phủ tổng đốc bị sai khiến quay như chong chóng. Hắn nhanh chóng xử lý việc cứu nạn do bão tuyết, việc tu sửa
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền