ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ta Làm Kế Mẫu Của Chồng Trước

Chương 315. Chương 315

Chương 315

Thị vệ đứng gác ngoài thư phòng đã trông thấy Lâm Vị Hi, bên trong tiếng đối thoại cũng theo đó mà dừng lại.

Lâm Vị Hi cố điều chỉnh nét mặt, mỉm cười bước lên:

"Yến Vương điện hạ có ở trong chăng?"

Thị vệ còn chưa kịp bẩm báo, bên trong đã vang lên thanh âm trầm thấp mà trong trẻo của Cố Huy Ngạn:

"Cho nàng ấy vào."

Lâm Vị Hi bước vào, thấy Chu Mậu Thành đang đứng một bên, đầu hơi cúi, thần sắc có phần lúng túng.

Cũng đúng, đã nhắc tới vị thế tử của phủ Cố gia, dẫu là thân tín như Chu Mậu Thành cũng chẳng tiện nhiều lời.

Trong lòng Lâm Vị Hi đã cất chứa một bụng tâm tư khó gọi thành tên, cố ý lên tiếng:

"Yến Vương điện hạ, Chu thúc, vừa rồi đang đàm luận điều chi? Có ai sắp thành thân ư?"

Chu Mậu Thành liếc nhìn Cố Huy Ngạn, thấy Yến Vương không có ý cản lại, bèn mở miệng giải thích:

"Là công tử độc đinh của vương gia, thế tử của Yến Vương phủ, sắp cưới thế tử phi."

"Ồ, là nguyên phối thế tử phi ư? Phu thê thanh mai trúc mã, thật đáng mừng."

Chu Mậu Thành nhất thời lúng túng:

"Là kế thất."

Chu Mậu Thành có chút ngượng ngùng mà giải thích, Lâm Vị Hi thì làm ra vẻ chăm chú lắng nghe. Cả hai đều không lưu ý, ánh mắt Cố Huy Ngạn hờ hững lướt qua Lâm Vị Hi, một cái nhìn thoáng qua, nhưng lại mang theo thâm ý sâu xa khiến người ta rợn gáy. Kẻ thường nghe nói thành thân, nào ai lập tức hỏi có phải nguyên phối hay chăng? Lâm Vị Hi hỏi như vậy, tựa như vốn đã biết chẳng phải là nguyên phối.

Chu Mậu Thành cúi đầu im lặng. Yến Vương đối với thuộc hạ khoan hậu, nhưng chẳng có nghĩa bọn họ có thể lớn mật can dự việc nhà của chủ tử. Thế tử có phụ thân như Yến Vương, từ nhỏ đã sống như kẻ được trời sủng ái, giờ chỉ là cưới thêm một vị thế tử phi, nào phải đại sự. Yến Vương có thể không hài lòng, bọn họ thì không thể.

Cùng lúc ấy, tại Phật đường, Cao Nhiên quỳ trên đệm bồ đoàn, từng nhịp từng nhịp gõ vào mõ gỗ. Tiếng cốc, cốc, cốc vang vọng trong Phật đường cao vút lạnh lẽo, tượng Phật trên án cao cúi nhìn trần thế khổ đau, từ bi mà xa cách.

Tiếng mõ như hòa vào tâm trí của Cao Nhiên, khiến suy nghĩ dần trở nên minh tỏ.

Ngày trước mắt chỉ thấy phồn hoa, hồng trần cuồn cuộn, đôi mắt nàng cũng bị che mờ bởi phú quý lụa là. Mãi đến khi bị giam chân nơi Phật đường, ngày ngày chỉ thấy kinh văn, nghe gió thổi qua mái hiên, nàng mới có thời gian, có thể mỗi ngày chỉ suy ngẫm một chuyện. Một ngày không thấu thì hai ngày, ba ngày, cho đến khi hiểu rõ.

Cứ thế nghiền ngẫm, đắm chìm trong từng manh mối, Cao Nhiên cuối cùng nhận ra những điều trước kia chưa từng để tâm.

Ví như Lâm Vị Hi xuất thân nghèo hèn, cớ sao lại tinh thông cầm kỳ thư họa, lần đầu đánh cờ đã thắng được mình? Vì sao nàng ấy lại quen thuộc với vương phủ Yến Vương như vậy, đi giữa nơi quyền thế uy nghi như đất nhà, vẫn tự nhiên như hơi thở?

Lại nữa, ngày Thế tử Anh Quốc Công qua đời, vì sao sắc mặt Lâm Vị Hi tái nhợt đến thế? Rõ ràng chẩn ra mang thai, lẽ ra nên vui mừng, cớ sao vẫn mặc y phục đơn sắc? Nàng ấy vì sao đối với Hàn thị lại khinh miệt như kẻ địch, vì sao phải can dự vào chuyện kế thừa của phủ Anh Quốc Công, vì sao tiến cử Cao Khác? Những chuyện ấy, người thường đều tránh như tránh lửa, tránh rước họa vào

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip