Chương 326
Lâm Vị Hi nằm trên lớp chăn gấm mềm mại, không rõ vì nóng hay vì gì khác, mà gương mặt đã đỏ bừng. Vốn e thẹn, trong chuyện phòng the nàng luôn bị động, đa phần là Cố Huy Ngạn chủ động. Nhưng hôm nay, ngay khi y tưởng nàng sẽ như mọi khi, thì Lâm Vị Hi lại bất ngờ vòng tay qua cổ y, khẽ thổi hơi bên tai:
"Nghe nói, nữ tử ở trên thì dễ thụ thai hơn."
Thực hư ra sao, chỉ đành để hai người họ tự mình nghiệm chứng.
Cố Huy Ngạn đặt nàng xuống giường. Lâm Vị Hi chống tay toan ngồi dậy, nhưng vừa mới nhấc mình, Cố Huy Ngạn đã đè xuống, ngực y áp lại, khiến nàng không thể không nằm trở lại. Tư thế này cần sức eo, chưa được bao lâu, nàng đã mỏi đến mức đổ người xuống đệm.
Trước mắt là mảng tối mờ mịt đầy ám muội, hơi thở rối loạn. Trong hỗn loạn ấy, nàng nghe tiếng y sát bên tai, dịu dàng gọi: "Hi Nhi."
Cùng một âm, lúc bình thường Cố Huy Ngạn ít khi xưng hô như thế, nhưng khi chốn phòng the, y lại đặc biệt ưa dùng.
Hừ, nam nhân ấy mà.
"Giờ mới mấy canh, thư thiếp còn chưa viết xong đâu."
"Thuỵ Dương đã ba tuổi, cũng nên cho con có thêm đệ đệ hoặc muội muội rồi."
NGOẠI TRUYỆN: CẦU MÀ KHÔNG ĐƯỢC
Kinh thành vào đông, luôn khô lạnh và u ám, chưa đến giờ Dậu mà trong viện đã chẳng phân rõ bóng người.
Cố Trình Diệu đem thư phong lại bằng sáp đỏ, đặt qua một bên. Hắn nhìn chằm chằm vào phù hiệu nghiêm trang của Yến Vương phủ in trên đó, trong lòng chợt dâng lên một trận trống trải khôn cùng.
Phụ thân hồi phiên đã ba năm, hắn một mình phiêu bạt nơi xa cũng đã ba năm rồi.
Ngày ly biệt năm đó, hắn theo mọi người từ xa vái lạy đoàn xa giá của Yến Vương phủ. Cờ xí phần phật trong gió, Cố Huy Ngạn từ biệt nội quan trong cung rồi lên ngựa, mang theo tùy tùng nhàn nhã tiến về phương Bắc. Người đông mắt tạp, Cố Trình Diệu tự nhiên chẳng có cơ hội nói lời nào với Lâm Vị Hi, thậm chí chẳng nhìn thấy nàng. Chỉ thấy cỗ xe của nàng chầm chậm lăn bánh, rồi nhập vào dòng quân Yến cuồn cuộn, chẳng còn nhận ra đâu là đâu nữa.
Xe ngựa đã đi xa, vậy mà trong mắt Cố Trình Diệu vẫn như thấy rõ tua rèm nơi cửa xe lay động qua lại, quanh quẩn không tan.
Hắn đối với kế mẫu lại sinh lòng vương vấn, hai mươi năm nhân nghĩa lễ tín bỗng chốc hóa trò cười. Cố Trình Diệu từng giãy giụa khổ sở suốt một thời gian dài, thậm chí từng nghĩ đến việc nạp nữ nhân khác để dời đi tâm trí. Hắn nạp trước một người tên là Vân Huệ, sau lại trong men say mộng mị trông thấy một bóng hình hao hao Cao Hi, liền như kẻ bị quỷ ám, bất chấp tất cả mang nàng từ tay kẻ khác về.
Thế nhưng, mọi cố gắng của hắn cuối cùng lại đẩy sự việc theo hướng càng lúc càng xấu. Nạp Vân Huệ khiến Cao Nhiên sinh tâm đố kỵ, chôn mầm họa trong phủ về sau. Đón Lộ nương về, nàng lại kiêu căng phù phiếm, làm phủ thất chẳng yên, thậm chí còn gây chuyện trước mặt Lâm Vị Hi.
Lâm Vị Hi... Hắn chậm rãi lặp lại cái tên này trong lòng, rồi từ đó dâng lên một cái tên khác — Cao Hi.
Cái phát hiện ấy vốn là một sự trùng hợp, kỳ thực từ đầu tới cuối hắn chưa từng chứng thực giả thiết kia, có lẽ tất cả chỉ là vọng tưởng. Nhưng cái chết của Cao Nhiên lại như một minh chứng mơ hồ, khiến hắn không thể nào phủ nhận.
Đúng vậy.
Hai người bọn họ, thực
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền