ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Ta Mở Nông Trường Sau Khi Phi Thăng Thất Bại (Dịch)

Chương 100. Đừng Có Nhát Gan Như Vậy!

Chương 100: Đừng Có Nhát Gan Như Vậy!

Thật ra nàng chưa từng quên bà ta, có điều Liễu Vạn Linh đã bị Ngọc Liên bắt đi, tạm thời ở ngoài tầm tay nên nàng đành mặc kệ.Vân Thiêm Y không nóng vội, có sốt ruột cũng vô ích, còn dễ khiến cảm xúc dao động quá mức.Nếu Liễu Vạn Linh đã có dính líu đến Phong Bất Quy, bà ta cũng không trốn thoát được.Trong lúc nàng đang suy nghĩ miên man, sương mù dày đặc xung quanh bọn họ đã dần dần tan biến nhưng vẫn không biến mất hoàn toàn, thay vì một lớp sương không màu không vị không cảm giác như ban nãy, giờ đây nó lại trở nên lạnh lẽo ướt át còn xen lẫn cả mùi tanh hôi.Vân Thiêm Y khịt mũi, nhạy bén đoán ra mùi hôi này hẳn là mùi của xác chết!Cốc!Đột nhiên, từ xa truyền đến tiếng gõ mõ.Cốc! Cốc!Đồng thời còn có tiếng bước chân vô cùng nặng nề, giống như ai đó đang khiêng một món đồ rất nặng bước đi, nặng đến mức không nhấc nổi chân.Hạ Chí rùng mình, núp sau lưng Vân Hương Diệp: “Sao ta cảm thấy… Cứ kỳ lạ đáng sợ thế nào ấy…”Hồng Dược cũng đờ người, nắm chặt tay Vân Thiêm Y.Mặc dù Vân Hương Diệp cũng sợ hãi, nhưng thấy Hạ Chí sợ đến mức này thì không khỏi bực bội, cốc đầu cậu: “Lớn như vậy rồi, sao đệ nhát gan vậy hả?”Nói xong, khóe mắt vừa hay liếc thấy hai huynh đệ Dư Đại Cương và Dư Đại Lực đang ôm chặt nhau run lên bần bật, nhất là Dư Đại Lực, rõ ràng trông cậu ta rất cao lớn uy mãnh, lúc này giống như muốn thu nhỏ mình lại, càng nhỏ càng tốt.“Tu sĩ… Vân Du tu sĩ…” Dư Đại Cương run rẩy gọi: “Ảo trận… Ảo trận này bọn ta gặp rồi…”Vân Thiêm Y nhướng mày, nhìn về phía Dư Đại Lực: “Cậu từng gặp à?”Lúc trước ở khách đ**m, Dư Đại Cương từng nói sau khi mình tiến vào ảo trận đã nhìn thấy gánh hát.Gương mặt Dư Đại Lực trở nên tái nhơt, không hé một lời, vẫn là Dư Đại Cương trả lời thay cậu ta: “Phải, lúc… lúc đó bình thuốc của ta đã bị cầm cố, cho nên muốn thử chuộc lại bình thuốc của mình, rốt cuộc…”Rốt cuộc là ngay cả bình thuốc của Dư Đại Lực cũng chẳng còn.Vân Thiêm Y nhìn thoáng qua bóng hình đang từ từ đi về phía bọn họ giữa màn sương mù phương xa, tuy không thấy rất rõ ràng, nhưng nhìn bóng dáng có vẻ là một đội ngũ.“Trong tình huống ấy, làm thế là phải.” Vân Thiêm Y không quên giảng giải cho đồ đệ: “Đôi khi dù có cơ duyên, nhưng bản thân chưa đủ thực lực thì nên quyết đoán rời đi, đợi khi nào thực lực tăng lên thì quay lại đấy, có lẽ vẫn có thể gặp được cơ duyên tương tự.”Đây gọi là đồ vật đã được định sẵn thuộc về người nào thì sẽ là của người đó.Sắc mặt Dư Đại Lực càng thêm tái nhợt.Cậu ta không muốn cái kiểu vận mệnh này đâu!Vân Thiêm Y vỗ vai Hạ Chí: “Đừng sợ, những điều này đều không quan trọng. Giữ bình tĩnh, kế tiếp ta sẽ dạy các trò làm sao tìm được mắt trận.”“Đầu tiên, phải tĩnh tâm.”Hồng Dược và Vân Hương Diệp làm theo, nhưng Hạ Chí lại không tĩnh tâm nổi, hai mắt cậu trừng to nhìn chằm chằm đội ngũ càng ngày càng đến gần.Mà lúc này, tình trạng của Dư Đại Lực cũng thay đổi, gương mặt vốn tái nhợt của cậu ta dần dà trở nên trắng bệch không còn tí máu.Rầm!“A!!!!!!!!!!” Tiếng kêu thảm thiết của Hạ Chí vang khắp trời đêm.Tiếng hét thất thanh không thể khống chế của cậu cùng với linh khí lẫn kiếm khí tỏa ra thậm chí còn xua tan màn sương lạnh lẽo ẩm ướt!Tức thì, cảnh tượng phía trước trở nên vô cùng rõ ràng!Chỉ cách bọn họ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip