Chương 104: Bay Mãi, Bay Mãi
Vân Thiêm Y nghĩ ngợi, rồi thuật lại chuyện nàng muốn vẽ lại bản đồ địa và khung cảnh trong Hầu phủ cho huynh đệ Dư Đại Cương biết.Dư Đại Cương nghe xong không khỏi mở mang tầm mắt, hai huynh đệ bọn họ lang bạt giang hồ được một khoảng thời gian, khi tiến vào bí cảnh hoặc là gặp được cơ duyên rồi rời đi, hoặc vì sống sót mà chạy trốn, chưa từng nghĩ đến chuyện ghi chép cảnh sắc chưa từng thấy qua trong bí cảnh vào nhật ký.Không hổ là Vân Du tu sĩ, tuy vẻ ngoài còn non trẻ nhưng kinh nghiệm rất phong phú.Với người tu đạo, cảm giác tuổi tác bên ngoài là giả dối nhất, có người thích khiến bản thân trở nên già đi, cũng có người thích giữ vẻ ngoài trẻ trung.Với kinh nghiệm của Vân Du tu sĩ, e rằng đã tu hành rất lâu.Chủ yếu Vân Thiêm Y nói những lời này là vì muốn phân chia công việc cho huynh đệ Dư Đại Cương.Tạm thời nàng vẫn muốn ở lại Hầu phủ, đi theo cốt truyện một chút, xem thử rốt cuộc gặp được cơ duyên là chuyện như thế nào.Tuy Vân Thiêm Y nghĩ đến chuyện còn năm ngày nữa mới diễn ra cái gọi là yến tiệc mùa thu, trong năm ngày này chắc không có tình tiết gì quan trọng, có thể ra ngoài xem thử, nhưng nghĩ lại, trong các ảo trận tầng trước bởi vì bọn họ không gặp cơ duyên nên đều được đưa tới một xó xỉnh nào đó, cho nên nếu tự tiện rời khỏi khu vực của cốt truyện, không biết có bị ảnh hưởng hay không.Nghĩ tới nghĩ lui, chi bằng giao nhiệm vụ thăm dò ảo trận cho hai huynh đệ Dư Đại Cương, hai người họ không gặp cơ duyên, ảo trận hầu như sẽ không có phản ứng với những hành vi của bọn họ.Dư Đại Cương hiển nhiên không từ chối, hai người nhận than và giấy vẽ, trơ mắt nhìn Hạ Chí và Vân Hương Diệp đá bay thủ vệ hộ viện, đưa cả bọn ra đến đại môn.Mấy người Vân Thiêm Y hành xử gióng trống khua chiêng như thế, người trong Hầu phủ ắt có phản ứng.Hai người Dư Đại Cương vừa rời khỏi không lâu, có năm sáu vị ma ma từ trong viện bước ra đi thẳng đến chỗ Vân Thiêm Y.“Đại tiểu thư, người đang làm gì vậy?” Vị ma ma cầm đầu đè giọng xuống, dù cho bất mãn thế nào thì Vân Thiêm Y vẫn là đại tiểu thư của Hầu phủ, đại diện cho mặt mũi Hầu phủ, bọn họ được dạy dỗ để làm ma ma, đương nhiên sẽ không hô to gọi nhỏ: “Mau theo lão nô quay về.”Dứt lời, cũng không chờ Vân Thiêm Y lên tiếng, bà ta đã quay đầu dặn dò các ma ma đi sau: “Đưa đại tiểu thư về.”“Ái chà, đây không phải muội muội nghèo mạt rệp của ta à?”Ma ma cầm đầu thấy người tới, hơi cau mày khom lưng hành lễ: “Đại thiếu gia.”Vân Thiêm Y cũng nhìn về phía giọng nói vang lên.Vị này là đại thiếu gia Hầu phủ, đầu đội mũ lông công đỏ, thân khoác áo bào tay rộng màu đỏ mẫu đơn, là kiểu dáng mà Vân Thiêm Y chưa thấy bao giờ.Nói đến đây, áo cộc mà bọn sai vặt ở Hầu phủ mặc trên người lại có phần tương tự với áo ngắn tay của tu sĩ bọn họ.Trong ảo trận từ tầng thứ nhất đến tầng thứ mười, bất kể là trang phục của nhân vật hay là kiến trúc đã xuất hiện, có nơi sẽ giống đại lục Thần Châu, có nơi sẽ khác biệt.Ảo cảnh là không gian được xây trong thức hải, trước khi nó hoàn toàn trở thành bí cảnh, ngoại trừ bản thân tu sĩ ra không kẻ nào có thể can thiệp vào ảo cảnh của người khác.Khung cảnh trong ảo trận này nhất định là do vị Trận tu nhị phẩm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền