Chương 106: Hỏi Thì Chính Là Bí Mật Bất Truyền
Sau khi cả bọn phê phán “Nữ Giới” một lượt, Vân Thiêm Y đưa quyển sách này cho Hạ Chí, dặn cậu sao chép một bản.Chớp mắt, năm ngày đã trôi qua, đến ngày yến tiệc mùa thu.Sáng sớm, huynh đệ Dư Đại Cương vội vàng trở về.Hai người bọn họ được Vân Hương Diệp và Hạ Chí dẫn thẳng đến “khuê phòng” của Vân Thiêm Y, vừa đóng cửa, Dư Đại Cương lập tức lấy một xấp giấy đưa cho Vân Thiêm Y: “Trình độ của ta có hạn, tu sĩ tạm nhìn thử xem, còn vị huynh đệ này của ta thì lại có tài vẽ tranh siêu phàm, Đại Lực, đưa tranh của đệ cho Vân Du tu sĩ xem đi.”Vân Thiêm Y vốn định nói miễn không khác cảnh thật là được, nhưng khi mở ra mới phát hiện quả thật Dư Đại Cương không khiêm tốn, tranh của hắn ta không khác gì quỷ phủ, chỉ nhìn được đại khái là vẽ cái gì.Tranh của Dư Đại Lực thì rõ ràng hơn nhiều, hoa là hoa, cỏ là cỏ, kiến trúc là kiến trúc.“Ta cảm thấy trung tâm của ảo trận chính là Hầu phủ, sau khi hai huynh đệ bọn ta rời khỏi Hầu phủ lần lượt đi về mỗi hướng đông và tây, dọc đường có đủ loại nhà cửa phố xá dài dằng dặc, không thiếu thứ gì, nhưng khi cách xa Hầu phủ độ chừng năm mươi dặm, cảnh tượng đều biến mất trở thành thảo nguyên mênh mông mà chúng ta đã từng thấy lúc trước.” Dư Đại Cương kể: “Ta lại đi về phía trước thêm mười mấy dặm đường, vẫn là cảnh thảo nguyên y hệt vậy.”Vân Thiêm Y gật đầu.Vẻ mặt Vân Hương Diệp tràn đầy tò mò, đợi một hồi lâu vẫn không thấy Vân Thiêm Y hỏi, nàng ấy bèn lên tiếng trước: “Vậy làm sao huynh quay về Hầu phủ được?”Thảo nguyên không có đồ vật gì để định vị, hơn nữa nơi này là ảo trận, không thể sử dụng ngày tháng để phán đoán phương vị.Dư Đại Cương mỉm cười liếc mắt nhìn Vân Thiêm Y, Vân Thiêm Y hơi ngại ngùng nói: “Bọn nhóc này chưa từng lang bạt, mong Dư huynh chỉ giáo.”Dư Đại Lực cũng không giấu giếm: “Dược tu bọn ta sẽ dùng những con Ong đặc biệt để định vị, chỉ cần rải mật phấn dọc đường sau đó thả Ong ra là có thể quay về, có lẽ Kiếm tu các vị cũng có kỹ thuật tương tự như thế.”Vân Thiêm Y trả lời: “Kiếm tu cũng dùng nguyên lý tương tự, có điều bọn ta sẽ dùng kiếm khí.”Lưu lại kiếm khí dọc theo đường đi, sau đó dựa vào kiếm khí của bản thân để tìm lối về.Dư Đại Lực tổng kết một cách súc tích: “Tương tự.”Ý nói trải nghiệm của cậu ta và Dư Đại Cương cũng y hệt như thế.Nói vậy, hai bờ nam bắc cũng không khác mấy.“Trong bán kính năm mươi dặm đã vượt xa giới hạn của một trận pháp thất phẩm, cho dù là trong bí cảnh thì cũng khó làm được như vậy, huống chi ảo trận này không chỉ có mười tầng.” Vân Thiêm Y đưa ra phỏng đoán: “Cấp bậc cao nhất của ảo trận này, nói cách khác chính là tầng dưới cùng, nhất định là trận pháp nhị phẩm, không biết ở giữa còn có bao nhiêu tầng, có thể chống đỡ nhiều ảo trận như vậy, còn gia cố cho trận pháp cấp thấp mạnh thêm, e rằng mắt trận cũng là một thứ đồ vật rất khó lường.”Đồ vật rất khó lường…Ánh mắt Dư Đại Cương sáng lên:“Ý của Vân Du tu sĩ là…”“Đừng hòng nghĩ đến.” Vân Thiêm Y lạnh lùng cắt lời hắn ta: “Người cao nhất trong số chúng ta chỉ là Kiếm tu thất phẩm, nào có thể động vào pháp khí làm mắt trận nhị phẩm của người ta được.”“Chẳng may là cơ duyên của tu sĩ…” Dư Đại Cương vẫn cố chấp.Vân Thiêm Y
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền