Chương 109: Còn Có Niềm Vui Bất Ngờ À?
“Làm phiền các vị đăng ký các pháp khí đã đoạt được.”Đây là điều đã được thông báo trước khi bước vào, Vân Thiêm Y cũng không từ chối, đi theo quản gia đến trước một cái bàn, lấy ngọc thạch đưa cho người phụ trách đăng ký, cũng thuận miệng hỏi: “Ông có biết cái này là gì không?”Người phụ trách đăng ký là một tu sĩ lớn tuổi, ông ta cầm khối ngọc thạch khắc hình rồng phủ phục kiểm tra trong ngoài một lượt, nghi hoặc lắc đầu: “Ta không rõ lắm, có vẻ đây không phải là pháp khí.”Ông ta lại hỏi: “Mọi người lấy nó ở tầng nào?”“Tầng thứ mười, ảo trận thất phẩm.”Trong nhất thời, ánh mắt người Tần Môn Trang nhìn về phía Vân Thiêm Y đều toát ra chút thương hại.Đã vượt qua tận mười tầng, hơn nữa còn là đồ vật cơ duyên ở ảo trận thất phẩm, vậy mà chỉ là một món đồ chơi chứ không phải pháp khí.Quản gia nghĩ xa xôi hơn.Tần Môn Trang bọn họ dựa vào cơ duyên bí cảnh để thu hút những tu sĩ cấp thấp đến thám hiểm, tu sĩ có thể vượt qua mười tầng cũng không nhiều, đa số đành phải để pháp khí của mình ở lại Tần Môn Trang.Nhưng nếu vượt qua mười tầng lại chỉ nhận được một món đồ cực kỳ vô dụng, thậm chí còn không phải là pháp khí, nếu truyền ra ngoài còn ai muốn đến bí cảnh Tần Môn Trang nữa chứ?Ông ấy hắng giọng, sai thuộc hạ mang trả thùng rượu bằng đồng cho Vân Thiêm Y trước, rồi cao giọng nói: “Vì các vị tu sĩ đây đã vượt qua mười tầng ảo trận, tuy chưa thu được pháp khí nhưng Tần Môn Trang bọn ta vẫn có phần thưởng!”Ông ta vỗ tay, người hầu lập tức bưng lên một chiếc khay phủ kín, lật tấm vải lên, bên trên khay là hai thỏi bạc, mỗi thỏi trị giá năm lượng, tổng cộng là mười lượng bạc.Đối với tu sĩ cấp thấp, đặc biệt là tán tu mà nói, linh thạch vẫn là thứ rất quý giá, trừ phi có cơ duyên bằng không phần lớn thời gian chỉ đành tiêu tiền.Một lượng bạc tương đương một xâu tiền, cũng có nghĩa là một nghìn đồng, ở địa phương như huyện Tập Xuyên là đủ ăn ngon uống tốt hơn hai ba tháng, nếu chỉ duy trì cuộc sống cơ bản thì nửa năm cũng không thành vấn đề.Mười lượng bạc có thể giúp tán tu cấp thấp không cần sầu lo chuyện cơm áo trong ít nhất một, hai năm liền.Dù sao Tần Môn Trang bọn họ cũng chỉ muốn thu hút tán tu cấp thấp, bởi những tu sĩ có tông môn hậu thuẫn hoặc tu sĩ cấp trung, cấp cao đều chẳng thèm ngó ngàng đến bí cảnh Tần Môn Trang.Vân Thiêm Y hiển nhiên không để bụng số tiền này, nhưng nàng cũng hiểu ý đồ của Tần Môn Trang. Hành động này để cho các tán tu khác biết, cho dù không có được pháp khí thì cũng không về tay không, vừa có thể lấy lại pháp khí của mình vừa thu được tiền.Nàng tiện tay cầm một thỏi đưa cho Dư Đại Cương: “Mỗi người một nửa.”Dư Đại Cương cũng không khách sáo với nàng, vừa nhìn đã biết Vân Du tu sĩ là một tán tu không thiếu tiền, đừng nói là tiền, không chừng người ta ra ngoài đều dùng linh thạch, không thấy ngày hôm qua ở khách đ**m, lúc lấy linh thạch hạ phẩm ra lông mày Vân Du tu sĩ còn chẳng buồn nhướng lên đó sao.“Tiếp theo Vân Du tu sĩ dự định làm gì?”Vân Thiêm Y muốn tìm Kính Thành Tuyết hỏi thăm một chút, đồ vật là cơ duyên của nàng ở bí cảnh của Trận tu rốt cuộc là vật gì, nàng ngẫm nghĩ rồi đáp: “Ta thấy các đồ đệ cũng mệt mỏi, dự định về khách đ**m nghỉ ngơi trước đã.”“Được, được, bọn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền