ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Ta Mở Nông Trường Sau Khi Phi Thăng Thất Bại (Dịch)

Chương 112. Có Phải Hắn Đến Kỳ Thay Lông Không?

Chương 112: Có Phải Hắn Đến Kỳ Thay Lông Không?

“Này!” Đế Thiếu Cẩm sầm mặt, mở miệng hỏi: “Giờ là lúc nên quét thần thức à?”Vân Thiêm Y ghì chặt mái tóc dài đỏ lửa của hắn: “Ta muốn quét thì quét, còn phải chọn ngày à?”“Tránh ra!” Nàng đẩy Đế Thiếu Cẩm ra khỏi người mình, giữ eo hắn lại, trong lúc Đế Thiếu Cẩm còn đang ngơ ngác, nàng lật người hắn lại quét từ sau lưng.Đế Thiếu Cẩm: “...”Đế Thiếu Cẩm thắc mắc: “Không phải thần thức quét quanh một vòng à?”Bất luận là từ mặt chính hay mặt bên, chỉ cần thần thức quét qua thì không có góc chết, bao phủ toàn bộ chi tiết giống như không khí vậy.Gió có thể bị chặn lại, nhưng không khí có thể len lỏi mọi nơi nhanh chóng lấp đầy từng chỗ trống.Vân Thiêm Y không được ôm mèo, còn bị mèo cắn môi thì không khỏi tức giận: “Đừng quản bản tôn.”Tay nàng lại s* s**ng lên phần eo thon gầy mà rắn rỏi hữu lực của Đế Thiếu Cẩm.Chắc còn lông nữa, rất là láng mịn, tức chết mất!Sau khi quét hết trên dưới trái phải, Vân Thiêm Y mới nhẹ lòng.Kính Hồ của Kính Thành Tuyết quả là lợi hại, bên trong thức hải của Đế Thiếu Cẩm không còn sót lại linh khí của Phong Bất Quy, đều đã tiêu tán sạch sẽ.“Thố Vinh nói một phần ảo cảnh của ngươi vẫn còn băng tuyết của Phong Bất Quy, sao lại như vậy?” Vân Thiêm Y đã yên tâm, bèn lên tiếng hỏi thẳng.Đế Thiếu Cẩm mấp máy môi, quay đầu không nói lời nào.Vân Thiêm Y nhéo hắn: “Nói đi chứ.”Đế Thiếu Cẩm hừ lạnh.Hắn không nói nên lời.Băng tuyết đó không phải của Phong Bất Quy, mà là ảo giác do hắn tạo ra.Mục đích là để nhắc nhở bản thân, phải luôn nhớ rõ chuyện đã diễn ra ở dãy núi Dương Tuyền.Nếu hắn để tâm đến dãy núi Quan Vân hơn, thời thời khắc khắc chú ý đến các tu sĩ của mình, đừng nói là có lẽ, mà chắc chắn là những môn phái Thú tu ấy sẽ không lâm vào cảnh khốn cùng.Dù có bao nhiêu lý do, dù những lý do ấy có bất đắc dĩ thế nào - Dù lúc ấy quả thật tâm trạng Đế Thiếu Cẩm rất bất ổn, tâm tình thống khổ quá độ sẽ nhập ma, nếu hắn nhập ma, vậy toàn bộ Thú tu sẽ gặp đả kích lớn hơn. Mà hắn cũng không thể hoàn toàn kiểm soát những chuyện đau lòng xót dạ này được, hắn là thú, là một vật thể sống sờ sờ, còn có tình cảm - Nhưng không có nghĩa là hắn có thể xem nhẹ Thú tu.Nên hắn mới giữ lại băng tuyết ở nơi ấy.Từng giây từng phút nhắc rằng hắn đã phạm sai lầm.Sao hắn có thể nói thành lời những điều này cho Vân Thiêm Y được?Hắn cứng họng hồi lâu mới thốt lên được một câu: “Đừng quản bản tôn!”Vân Thiêm Y nhướng mày nhìn hắn một cách khó hiểu, rồi xoay người đi về phía tiên cảnh.Đế Thiếu Cẩm gãi đầu đi thêm vài bước, khẽ cắn môi, giậm chân một cái, rốt cuộc không đi theo nữa.Khi Vân Thiêm Y khuất bóng, hắn lập tức hóa trở về hình thái cự thú Sô Ngô, không có đuôi thú vung vẩy khiến hắn rất khó biểu đạt cảm xúc.Phải lắc lư cái đuôi to xù này thật mạnh mới được.Thố Vinh thuật lại rất kinh tâm động phách, nhưng khi Vân Thiêm Y tận mắt chứng kiến, tình hình nhẹ hơn so với nàng tưởng tượng nhiều, thay vì nói “đồng bằng và rừng rậm ban đầu bị tuyết trắng còn sót lại bao phủ”, chi bằng nói có một khu vực băng tuyết mới, thậm chí Đế Thiếu Cẩm còn tạo một ngọn núi tuyết trắng xóa, khiến Vân Thiêm Y nhìn mà tim trong lồng ngực đập thình thịch.May mà nàng đã cẩn thận dò la, biết đấy không phải do Phong Bất Quy mà

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip