Chương 115: Nghe Nói Vô Tướng Chân Nhân Đã Ngã Xuống
Tiếc là Dư Đại Cương vắt óc nghĩ hồi lâu vẫn không nghĩ ra được gì.“Lạ thật đó, là thứ gì mà phong tỏa nghiêm ngặt như vậy, không những chặn đường, thậm chí còn không lọt bất cứ tin tức nào.” Dư Đại Cương thở dài: “Có điều dãy núi Bỉ Khưu cũng không phải chỉ thuộc về Ma tu, nếu Yêu tu muốn khai sơn thì bọn họ cũng không thể cản được.”Hắn ta lại hất hàm: “Huynh thấy huyện Nam Bình cũng có không ít tu sĩ Ma tu, xem ra không phải chuyện của cả đạo.”Vân Thiêm Y gật đầu, lại dùng thần thức trao đổi với Thố Vinh bảo lão đi hỏi thăm tình hình.Thố Vinh vẫn luôn giữ khoảng cách vừa phải đi theo sau bọn họ, không xuất hiện trước mặt Dư Đại Cương.Dù sao bên ngoài cũng không giống Thiên Hạc Tông, tu sĩ nhị phẩm không thể lộ mặt trực tiếp, trách cho các tu sĩ đạo khác bị dọa sợ.Đặc biệt là ở địa bàn của Yêu tu và Ma tu, một thần thú Trận tu nhị phẩm công khai nghênh ngang như vậy sẽ quá mức thu hút, không tiện làm nhiều việc.Trong lúc đợi huynh đệ Dư Đại Cương đi làm một số việc mà tông môn giao phó, hai bên tạm thời từ biệt, Vân Thiêm Y lại dẫn theo các đồ đệ mua không ít lương thực nhân lúc giá cả thấp.Mặc dù Lưu Ly Ảo Cảnh có ruộng có đất, có thể tự canh tác tự sản xuất, cũng có ao hồ suối nước có thể nuôi cá tôm, còn có rừng trúc núi non có thể nuôi lợn dê gà, nhưng để chăm sóc bọn chúng sẽ rất mất thời gian.Bọn Hồng Dược đã lên bát phẩm, tiếp theo đương nhiên phải nỗ lực thăng lên thất phẩm, còn phải ra ngoài chu du, làm gì có thời gian mà lo việc nhà nông.Cũng không thể giao cho bọn thần thú, Vân Mộc Hương người ta cũng phải tu luyện, Chiếu Dạ đường đường là một Phượng Hoàng nhị phẩm, đâu thể tưới cây mỗi ngày? Vấn Kinh càng không nói tới, Anh Chiêu là loài thú rất thánh khiết, ngày thường còn không thấy máu, vừa đến giờ cơm đã thành thành thật thật trốn vào rừng trúc, không lẽ bắt người ta cho gà cho heo ăn à, lỡ nuôi rồi có tình cảm thì sao mà ăn được?Cho nên suốt cả đường đi Vân Thiêm Y rất có ý thức mua thêm lương thực thực phẩm, dù sao đặt trong Lưu Ly Ảo Cảnh cũng không hư hại, cho nên cứ để đại đó khi ăn thì lấy ra dùng là được.Chuẩn bị mọi việc thượng vàng hạ cám xong xuôi, Vân Thiêm Y đưa các ái đồ đến trà lâu lớn nhất huyện Nam Bình.Nếu muốn nghe mấy lời đồn đãi nhiều chuyện hay dò la tin tức, trà lâu thường hữu ích hơn khách đ**m nhiều.Huống chi hôm nay còn có người thuyết thư đang kể chuyện xưa, mấy người Vân Thiêm Y tìm một chỗ đông người, gọi hai bình trà và điểm tâm hoa quả, cùng nghe chuyện xưa.Hôm nay đang kể chuyện Hồ Tam Vận Ngân.Những người thuyết thư thường không dám thuật lại các lời đồn đãi về tu sĩ, chẳng may nói sai cái gì hoặc không cẩn thận nói đúng điều gì đều dễ rước họa sát thân.Bọn họ chỉ thường kể chuyện xưa của phàm nhân, các loại truyền kỳ trong dân gian.Đám thiếu niên lần đầu nghe kể chuyện, Vân Hương Diệp nghe đến say mê, ngay cả điểm tâm cũng không thèm ăn, cứ ngơ ngác nhìn người thuyết thư như sợ nghe sót chữ nào, còn Hồng Dược không kìm được mà cảm thán: “Thì ra, tiền chúng ta tiêu có từ đây…”Vân Thiêm Y mỉm cười, xung quanh đông đúc, nàng đến đây để nghe lén người khác trò chuyện, không muốn khiến quá nhiều người chú ý.Trên đại lục Thần Châu, tông môn thuộc các đạo
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền