Chương 136: Không Phải Là Sợ Ngươi Ăn NàNg Ấy À
Mặc dù bây giờ môn phái chỉ có ba vị đệ tử, nhưng nếu tông môn không làm phô trương một chút sao có thể chiêu mộ đệ tử?Tiểu tu sĩ người ta vừa nhìn thấy chỗ c*̉a ngươi rách nát sập xệ, nói không chừng còn nghĩ là đến nhầm chỗ.Sao có thể tĩnh tâm tu đạo?Đám Hồng Dược và Vân Hương Diệp tới xem xong cũng khá thích, Hạ Chí còn vui mừng nhảy nhót như khỉ, chạy loạn khắp nơi vài vòng.Vân Thiêm Y bảo bọn họ chọn chỗ mình thích làm phòng của mình, có điều bình thường bọn họ vẫn phải theo Vân Thiêm Y ra ngoài du lịch, một mặt là tăng thêm kinh nghiệm và tri thức cho bản thân, một mặt là tìm kiếm đồ đệ mới.Ngoài miệng nói cứ để Phục Quang chân nhân và Hải Nguyệt chân nhân đánh nhau, nhưng đến lúc thật sự chọn địa điểm đi thu đồ đệ Vân Thiêm Y vẫn chọn dãy núi Bỉ Khưu.Không an tâm, chính là không an tâm.Không phải không an tâm hai vị Ma tu nhị phẩm kia, mà là không an tâm tất cả phàm nhân và tiểu tu sĩ ở dãy núi Bỉ Khưu.Nếu không bỏ xuống được, vậy thì không bỏ.Vân Thiêm Y phải tận mắt nhìn xem tình huống ở dãy núi Bỉ Khưu.Có điều trước khi đi, Vô Nhai chân nhân lại giữ Hạ Chí lại.
"Tiểu tử này muội cũng không dạy nổi, ta ở một mình trong phòng băng này nhiều năm rồi, thật sự không thú vị, không bằng để nó lại đây để ta dạy dỗ."
Một câu nói, khiến Hạ Chí vô c*̀ng bối rối.Cậu vừa muốn đi theo Vân Thiêm Y, quan trọng nhất là theo Vân Hương Diệp ra ngoài, vừa muốn ở lại học kiếm.Cuối cùng là Vân Hương Diệp đá cậu tỉnh táo:
"Chúng ta và sư phụ đi ra ngoài thu đệ tử mới, không phải một đi không trở lại, nhìn đệ kìa!"
Vân Thiêm Y lại cảm thấy không tệ, nàng một mực suy xét vấn đề học kiếm c*̉a Hạ Chí, thậm chí còn muốn đi tìm Cảnh Văn Tấn, không nghĩ tới lại gặp Vô Nhai chân nhân.Vô Nhai chân nhân là sư huynh của nàng, tuy rằng thiên phú kiếm đạo và ngộ tính không bằng Vân Thiêm Y, nhưng năm đó c*̃ng học kiếm thuật chính tông nhất c*̉a Lai Khứ Các, không phải bản bị Cảnh Văn Tấn và Vân Thiêm Y sửa đi sửa lại sau này.Hạ Chí theo học Vô Nhai chân nhân, thật sự rất phù hợp.Vẫy tay từ biệt Vô Nhai chân nhân và Hạ Chí, đám người Vân Thiêm Y ra ngoài từ cửa bí cảnh, vẫn là vị trí ở thôn Hồng Gia.Thôn Hồng Gia, Vân Thiêm Y không có định vực dậy nơi này lần nữa, hoặc là nói, nàng căn bản không định lập tông môn ở dãy núi Bỉ Khưu.Kiếm tu, cuối cùng vẫn muốn tới núi Cửu Loa."Đúng rồi." Bọn họ sắp xuống tới chân núi, Hồng Dược sực nhớ ra:
"Chúng ta để lại thức ăn cho Tiểu Hạ chưa?"
Bình thường bọn họ đều ăn ở trong Lưu Ly Huyễn Cảnh, chưa từng suy nghĩ quá nhiều, còn phải bỏ đồ ăn ra để lại.Trong lúc nhất thời, trên đường núi quanh co im ắng."Không sao." Cuối cùng là Vân Thiêm Y xua tay.
"Trò ấy đã bát phẩm rồi, cũng nên bắt đầu luyện tập Tích Cốc. Các trò cũng vậy."
Bao gồm cả nàng.Uống trà uống rượu còn được, cơm canh đã đến lúc chặt đứt.Hồng Dược và Vân Hương Diệp liếc nhau, hai người không hẹn mà cùng chép miệng.Làm tu sĩ... Không thể ăn cơm à.
"Lúc ta ở Thiên Hạc Tông, cảm giác Đường chủ các đường không nghiêm khắc vấn đề Tích Cốc lắm."
Vân Hương Diệp bỉu môi nói:
"Ta... ặc, bình thường Từ Đường chủ còn hầm canh các thứ nữa."
Vân Thiêm Y liếc nàng ấy một cái:
"Tích Cốc là vì sau này."
Tại
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền