Chương 52: Đúng Là Vừa Tráng Lệ Vừa Hùng Vĩ
Vân Thiêm Y bất đắc dĩ nhún vai:
"Bị mèo cắn thôi."
Đế Thiếu Cẩm cũng thật là, muốn cắn thì cứ hoá thành mèo rồi cắn!Sao nhất định phải dùng hình dạng nam tử để cắn nàng.Làm lòng nàng cũng thấy có gì đó khang khác.Thố Vinh mắt nhìn mũi, mũi nhìn chỏm tóc của Đào Đào, quyết định chuyển đề tài vì Đế Tôn:
"Nhắc mới nhớ, bọn ta đều có thể bước vào ảo cảnh của tôn thượng sao?"
Vân Thiêm Y xoa dấu răng trên cổ, xuýt xoa một hơi, đau thật đó, đồ mèo hư cắn nàng mạnh như vậy.Nghe Thố Vinh hỏi, nàng nghiêm mặt:
"Đúng vậy, ta muốn nói chuyện này với mọi người."
"Hồng Dược." Nàng nói với ba thiếu niên Nhân tộc:
"Tiểu tam, Hạ Chí, mọi người khoan học đã."
Đợi ba người ngồi xuống đàng hoàng, nàng mới nói:
"Nhờ có Đào Đào mang theo chìa khoá, cho nên ảo cảnh của ta đã quay về thức hải rồi, mọi người thu dọn đồ đạc đi, từ hôm nay mọi người sẽ ở trong ảo cảnh của ta."
Hồng Dược không có bất cứ ý kiến gì, lập tức gật đầu:
"Ảo cảnh của đại tiểu thư sao, thật đáng mong đợi mà!"
Vân Hương Diệp và Hạ Chí dùng ánh mắt trao đổi, cuối cùng Vân Hương Diệp hỏi vào mấu chốt vấn đề:
"Ảo cảnh gì? Cô lấy đâu ra ảo cảnh vậy?"
Vân Hương Diệp lại thuận miệng hỏi Hồng Dược:
"Ngươi biết từ lâu rồi à?"
Hồng Dược lắc đầu:
"Ta không biết, có điều đại tiểu thư sẽ không hại ta, người bảo ta đi đâu ta sẽ đi đó!"
Chậc.Vân Thiêm Y nghĩ đi nghĩ lại, cũng không nhớ ra mình có từng nói chuyện ảo cảnh với mấy đứa nhóc này chưa, dù sao cũng là câu nói đó, nàng có thể tu hành vững vàng ổn định trong hai vạn năm nghìn năm chính là vì nàng có thể vứt hết mọi chuyện không quan trọng ra sau đầu trong nháy mắt!Ảo cảnh đương nhiên là chuyện quan trọng, nhưng giải thích với mấy bạn nhỏ chỉ mới cửu phẩm về ảo cảnh thì chắc chắn là chuyện không quan trọng!
"Giải thích thì phiền phức lắm."
Vân Thiêm Y nói:
"Tóm lại mọi người cứ đi dọn đồ đi!"
"Hừ! Có gì mà phiền phức chứ!"
Vân Hương Diệp vừa lẩm bẩm lầm bầm, vừa đi theo Hồng Dược vào tiểu viện.Nàng ấy và Hạ Chí cũng không có nhiều đồ đạc, chỉ có vài ba bộ y phục để thay đổi mỗi ngày, kiếm thì luôn mang theo người, cũng thu dọn một ít giấy bút mực để ngày thường đọc sách viết chữ.Nhưng Hồng Dược và Vân Mộc Hương thậm chí thu dọn hết mớ nồi niêu xoang chảo, Vân Thiêm Y thấy ngay cả bồn gỗ bàn giặt cũng không thiếu thì thầm cảm thán, may là nàng nhất thời không nghĩ quẩn, dìu già dắt trẻ vào sống trong ảo cảnh của Đế Thiếu Cẩm.Lưu Ly Ảo Cảnh chỉ có mình nàng thì không sao, song Linh Thụ Ảo Cảnh chính là Thánh Địa của Thú tộc.Nếu có thần thú tới Thánh Địa bái kiến, kết quả lại nhìn thấy bồn gỗ bàn giặt ở tiên cảnh.Tưởng tượng thôi đã thấy không ổn rồi!!!Vân Thiêm Y mới nghĩ tới đã thấy đờ đẫn cả người.Thật đáng sợ!Nàng khẽ rùng mình, đón Đào Đào từ tay Thố Vinh, lại nói với Thố Vinh:
"Ông cũng vậy, mau gọi cả tộc Thỏ đi theo luôn đi."
"Tôn thượng..." Thố Vinh hơi mở to mắt.
"Dù sao khe suối Vân Long cũng là bí cảnh của người khác, huống chi nơi đó cũng không phải nơi trú ẩn an toàn nhất."
Vân Thiêm Y v**t v* mái tóc mềm mại của Đào Đào, nếu thật sự an toàn, sao Thố Vinh phải chấp nhận tốn kém nhiều tài nguyên quý giá để bố trí đại trận bảo hộ, chỉ có thể nói là đã đến đường cùng rồi, khe suối Vân
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền