Chương 60: Luân Hồi Ấn, Ấn Luân Hồi
Vân Thiêm Y cố ngăn mình không phun ra ngụm máu kia, nhưng cuối cùng vẫn không kìm được.Bụng nàng lại không hề chảy máu, chỉ có nội đan trong người nàng điên cuồng hút lấy linh khí từ kiếm gỗ linh thụ.Nội đan không còn vỡ nữa, nhưng ý thức của Vân Thiêm Y đã bắt đầu mơ hồ.Nàng lơ lửng trên cao, còn được trận pháp của Thố Vinh giữ lấy, mọi người bên dưới lại không nhìn ra sự khác thường của nàng, khi thấy nàng đâm kiếm vào còn tưởng nàng đang thực hiện động tác kết thúc.Chỉ có Thố Vinh cảm nhận được sự khác thường, lão đứng lên từ bên cạnh Vân Kế, khi đang định bay lên xem thử Vân Thiêm Y thế nào thì một hơi thở quen thuộc mà uy nghiêm ập vào mặt.Thố Vinh tức khắc quỳ xuống.Không chỉ lão, mà bất luận ở trên hay ở dưới, toàn bộ thần thú đều cùng quỳ lạy.Phượng Hoàng và Bạch Hổ cùng các thần thú đều trở lại hình thú.Bầu trời lại nhuộm thành sắc đỏ, nhưng giờ là màu đỏ sáng lạn, sắc đỏ lan rộng tràn ngập sức sống.Hầu hết mọi người đều cảm nhận được miệng vết thương trên người từ từ lành lại.Linh khí vốn dĩ khô kiệt cũng từ từ khôi phục.Thậm chí cả vùng đất héo mòn vì bị tà đạo tàn sát bừa bãi, khi ánh lửa hư ảo qua đi tất cả lại sáng bừng sự sống một lần nữa, những mầm xanh từ từ trồi lên khỏi mặt đất, trải dài trăm dặm!Tất cả mọi người vô thức nhắm mắt lại, chỉ có Vân Kế là kiên trì nhìn lên không trung.Ông thấy rất rõ, anh hùng cứu tất cả bọn họ chính là Vân Thiêm Y…Mà đồng thời ông cũng thấy rõ, trên bầu trời xuất hiện một người khác, người nọ có mái tóc dài đỏ rực như lửa, khoác áo gấm cùng màu, tay áo dài nhẹ nhàng ôm lấy Vân Thiêm Y đang từ trên trời rơi xuống vào lòng mình.Thiêm Y…Vân Kế mấp máy môi.Rồi trơ mắt nhìn cả hai người họ đồng thời biến mất trên không trung.…Trong sự hốt hoảng, Vân Thiêm Y nhất thời cũng không biết bản thân đang ở đâu.Nàng vô thức nhìn thoáng qua tay mình, là một bàn tay nhỏ nhắn đáng yêu, còn chưa to bằng lòng bàn tay của người trưởng thành.“Mẫu thân…” Nàng nghe được giọng nói của chính mình, trước mắt xuất hiện một mặt tường đầy bùn đất.Đây là đâu?Tại sao có gì đó quen thuộc, còn có sự xa lạ?“Thiêm Y…” Một nữ tử mặc y phục chắp vá ôm nàng lên, nước mắt bà rơi vào trên mặt Vân Thiêm Y.Vân Thiêm Y muốn vươn bàn tay mũm mĩm lau nước mắt cho bà, mà bà lại càng khóc nức nở hơn: “Phu quân, chúng ta…”“Ôm nó lại đây!” Một nam tử trung niên cũng ăn mặc rách rưới, có điều gương mặt ông ta lại đầy sương gió trông càng thêm khắc khổ, ông ta liếc nhìn Vân Thiêm Y thật sâu rồi giằng lấy nàng từ tay nữ tử, động tác dù kiên quyết nhưng không dùng lực, sợ làm Vân Thiêm Y bị thương: “Là số mệnh nó xui xẻo, đầu thai vào nhà ta, cả đời nó chỉ có thể là một cô nương ở thôn quê, gả cho một tiểu tử nghèo nàn chẳng ngóc đầu lên nổi!”“Tu sĩ đại nhân!” Nam tử trung niên ôm Vân Thiêm Y ra ngoài cửa: “Tiểu nữ nhà ta, tiểu nữ nhà ta xin nhờ vào ngài!”Vân Thiêm Y trừng to hai mắt.Nàng chưa bao giờ ngờ rằng, một ngày nào đó còn có thể gặp người nọ.“Sư phụ…”Một nữ tu sĩ mặt mày phúc hậu đón lấy Vân Thiêm Y, mỉm cười dịu dàng gõ nhẹ mũi nàng: “Con gọi ai là sư phụ đó hả?”Rồi lại quay sang nói với đôi phu thê trong nhà: “Yên tâm, con bé này rất có tuệ căn, ngày sau sẽ trở thành người bất
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền