Chương 91: Con Không Phải Quân Cờ Của Người
Sau khi chắc chắn trong phòng chỉ có hai mẫu tử bọn họ, Liễu Vạn Linh mới sa sầm mặt nói:
"Đường chủ tiết lộ cho ta một chút tin tức, có thể sau đại hội đấu võ, Vân Tông chủ sẽ lui khỏi vị trí Tông chủ.”Vân Hoa Noãn đã sớm nghe được toàn bộ sự thật từ chỗ Vân Thiêm Y, chuyện nàng ta biết e là còn nhiều hơn Liễu Vạn Linh.Nàng ta cố trấn tĩnh, hít thở sâu để ổn định cảm xúc rồi mới giả vờ không hay biết gì, mở miệng hỏi: "
Tại sao ạ? Đã xảy ra chuyện gì ư?”Liễu Vạn Linh không chút đề phòng nữ nhi của mình, trong lòng bà ta, Vân Hoa Noãn luôn là một đứa ngoan ngoãn nghe lời, một lòng nghe theo mệnh lệnh của mẫu thân.Bà ta bưng canh sữa lên, uống một hơi cạn sạch rồi mới hạ giọng nói:
"Đường chủ không nói cụ thể, nhưng trong lòng ta hiểu rõ, chỉ e Tông chủ lành ít dữ nhiều.”Vân Hoa Noãn tỏ vẻ ngoan ngoãn, nhưng kỳ thật nàng ta đang hơi nâng mí mắt lên âm thầm quan sát vẻ mặt Liễu Vạn Linh.Khi nói đến chữ lành ít dữ nhiều, sắc mặt Liễu Vạn Linh càng thêm tối tăm, trong ánh mắt có cảm xúc nói không nên lời.Vừa có vài phần lo lắng cho Vân Kế, vừa có vài phần bất chấp vì tiền đồ của Vân Hoa Noãn, cũng có sự toan tính mà Vân Hoa Noãn nhìn không ra.Mẫu thân…Ánh mắt Vân Hoa Noãn nhìn xuống cái chén trống rỗng.“Nếu đã như vậy, Hoa Noãn xin nghe theo sự sắp xếp của mẫu thân.”Liễu Vạn Linh lộ ra nụ cười hài lòng: "
Tốt, tốt, vẫn là con hiểu chuyện nhất, không giống cái thứ tạp chủng...
"Bà ta như thể nhận ra mình vừa lỡ miệng, đột nhiên im lặng không nhắc tới chuyện Vân Hương Diệp nữa.Bà ta không nhắc tới, Vân Hoa Noãn lại càng muốn hỏi: "
Mẫu thân, con...nghe nói một số chuyện, muốn xác nhận lại với mẫu thân.”Lúc bỏ bột thuốc vào canh sữa, trong lòng Vân Hoa Noãn đã hoàn toàn đoạn tuyệt tình mẫu tử với Liễu Vạn Linh, qua vài ngày nữa thậm chí Liễu Vạn Linh sẽ không còn sống trên đời.Đây là cơ hội cuối cùng để nàng ta hỏi cho ra lẽ những chuyện vẫn luôn đè nặng dưới đáy lòng mình.“Nói đi.
"“Sở dĩ Hương Diệp không được mẫu thân yêu thương, là bởi vì muội ấy không phải là con của phụ thân, đúng không?"
"Là ai nói?"
Liễu Vạn Linh quăng mạnh bát đĩa trên bàn xuống đất, bà ta nghiến răng dữ tợn, giọng nói khàn khàn như gió thổi qua hoang mạc:
"Là ai lan truyền những lời dơ bẩn không có căn cứ như vậy đến tai mày?"
Không có căn cứ sao... Phản ứng của Liễu Vạn Linh như vậy, chính là chứng cứ tốt nhất.Nhưng rốt cuộc Vân Hương Diệp có phải hay không, trong lòng Vân Hoa Noãn đã có đáp án, điều nàng ta muốn hỏi không chỉ mỗi chuyện này:
"Mặc dù lúc phụ thân qua đời con còn nhỏ tuổi, nhưng cũng nhớ rõ lúc đó phụ mẫu ân ái như thường, tình thâm nghĩa trọng, vì sao vậy, mẫu thân, vì sao người lại phản bội phụ thân?"
Giấy dán trên khung cửa đã bị chọc thủng, lúc này nếu Liễu Vạn Linh vẫn muốn giả vờ như không có việc gì thì đúng là quá khó xử.Bà ta nhìn vẻ mặt Vân Hoa Noãn, thấy nữ nhi không hề lộ ra vẻ khinh bỉ hay trào phúng.Nàng ta gần như không có bất kỳ biểu cảm nào.Liễu Vạn Linh giật mình.Vẻ mặt con bé thế này, lại có vài phần giống với Vân Thiêm Y!Chỉ là chuyện ngày xưa thật sự khó mà giãi bày, bà ta không biết mở miệng giải thích thế nào với nữ nhi.Thời gian chầm chậm trôi qua.Trong sự im lặng gần như khiến người ta
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền