Chương 97 . Hắn quả thật không phải là con người!
Hoàng Đông Kiệt biết nhi tử đến cũng không vội, hai thằng nhóc này vừa đến Quy Vân sơn trang nhất định là đi gặp ngoại công của bọn chúng trước sau đó mới đến hậu sơn.
Hắn đứng trước ngôi mộ của thê tử quá cố, muốn lộ ra một bóng dáng cô đơn cho bọn trẻ xem, muốn cho bọn trẻ biết hắn không dễ dàng, hắn vất vả, hắn cô đơn nhưng hắn mới đứng vài phút đã mệt mỏi.
Dứt khoát hắn cũng không diễn kịch nữa, thích làm gì thì làm, sau đó hắn trở lại trước cửa nhà gỗ, thân thể ngã ra sau, hắn nằm trên ghế đu nhàn rỗi.
Qua hồi lâu, hai huynh đệ Hoàng Thiên Trấn dẫn Kiều Vân Nhi đi tới hậu sơn.
“A, các ngươi tới rồi!”
Hoàng Đông Kiệt thấy bọn trẻ đến cũng không đứng dậy, nằm trên ghế đu vẫy tay chào hỏi. Hai huynh đệ Hoàng Thiên Trấn liếc nhau một cái, nội tâm đồng thời thở dài một hơi, phụ vương thật sự không cứu được, tật xấu cũ cũng mang đến nơi này.
Vốn thấy gần mộ mẫu thân có một căn nhà gỗ nhỏ thì rất ngạc nhiên, nhưng thấy phụ vương trên ghế đu trước cửa nhà gỗ thì cảm thấy cũng không quá ngạc nhiên.
Phụ vương đã phế thành như vậy, thật sự trở thành người chơi bời lêu lổng rồi.
Aiz, phụ vương dã tâm bừng bừng đã đi đâu rồi, chẳng lẽ bị chó dẫn đi mất rồi sao?
Thấy phụ vương lười biếng đến cực điểm nằm trên ghế đu bắt chéo chân, trên mặt cười hì hì, không có dáng vẻ vương gia nên có, sự nghiêm túc và khí chất trước kia hoàn toàn không còn, cả người giống như sắp biến thành khu cước đại hán. (*)
(*) Khu cước đại hán: kẻ lôi thôi nhếch nhác.
Hai huynh đệ Hoàng Thiên Trấn bất đắc dĩ lắc đầu, phụ vương phế rồi, ra khỏi vương phủ thì phụ vương trở nên phế đi.
“Còn thất thần làm gì, còn không mau thắp hương cho mẫu thân các ngươi đi.”
Hoàng Đông Kiệt thúc giục.
Hai huynh đệ Hoàng Thiên Trấn vừa nghe, chỉ có thể bỏ lại những tạp niệm khác ra sau đầu, trước tiên thắp hương cho mẫu thân rồi nói.
Thắp hương xong, khấn vái vài lời, hai huynh đệ bọn họ vào nhà gỗ cùng phụ thân tâm sự. “Cô trượng ta đến tìm ngươi, nha, hai đại biểu ca đẹp trai cũng ở đây, ôm một cái đi!”
Phụ tử còn chưa tâm sự, Vương Quả Nhi đã chạy tới.
Hai huynh đệ Hoàng Thiên Trấn thấy nhóc con dễ thương cũng rất vui vẻ ôm lấy nàng.
“Đại tỷ tỷ thật xinh đẹp, chẳng lẽ vị đại tỷ tỷ xinh đẹp này là tẩu tẩu của ta, nhị biểu ca ngươi đụng phải vận cứt chó sao?”
Vương Quả Nhi thấy Hoàng Thiên Khải và Kiều Vân Nhi kề bên nhau rất gần, biết bọn họ là một đôi.
“Tiểu muội muội thật đáng yêu, tỷ tỷ ôm một cái!”
Vương Quả Nhi quá khiến người ta yêu thích, Kiều Vân Nhi nhịn không được ôm lấy Vương Quả Nhi.
“Oa, tỷ tỷ, tỷ không chỉ xinh đẹp mà còn thơm nữa.”
“Nhóc con này thật biết nói chuyện, thật khiến người ta yêu thích, đi, tỷ tỷ dẫn ngươi ra ngoài chơi.”
Kiều Vân Nhi rất hiểu chuyện, biết phụ tử tâm sự không cần có người ngoài, nàng mượn cơ hội dẫn Vương Quả Nhi đi ra ngoài.
“Cô trượng, hồ lô đường.”
Vương Quả Nhi đưa tay về phía Hoàng Đông Kiệt, phảng phất như không có hồ lô đường nàng sẽ không rời đi.
“Thật hết cách với ngươi.”
Hoàng Đông Kiệt cười cười, bất đắc dĩ lấy một xâu hồ lô đường từ trong tay áo ra cho Vương Quả Nhi.
Vương Quả Nhi lấy được hồ lô đường thì vui vẻ đi theo Kiều Vân Nhi, chỉ là hộ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền