Chương 74 . Học hành sao có thể vô ích!
Tháng chín.
Có cái nóng của mùa hè và sắc vàng của mùa thu.
Đối với một số người ở ký túc xá 302, cuộc sống đại học quá “hấp dẫn”.
Mỗi lần từ ký túc xá đến lớp, luôn có thể thấy những nữ sinh cao ráo thon thả mặc váy ngắn đi thành từng nhóm trò chuyện cười đùa.
Dưới ánh mặt trời, đôi chân dài trắng nõn khiến người ta không thể rời mắt, cộng với thời tiết nắng nóng và sự rung động của tuổi dậy thì, luôn khiến nhiều người cùng quay đầu lại, rồi cùng quay đầu về.
“Chết tiệt... tôi cảm giác như máu nóng đang dâng trào. Chết tiệt, đọc tiếp tôi sẽ chảy máu mũi mất!”
Trần Thuật cảm thấy hơi khó thở, cậu ta nhìn chằm chằm phương xa và thấy cô gái tóc ngắn đang cầm cuốn sách biến mất trong tòa nhà giảng dạy.
Bước chân của cậu ta hơi run lên, và cậu ta hơi không kiểm soát được đi về phía cô gái tóc ngắn.
Nếu như không phải mọi người không học cũng một chuyên ngành thì có lẽ cậu ta đã đi qua nhìn thêm hai lần nữa.
“Chết tiệt, không được, mình phải tìm số của cô gái mặc váy ngắn đó! Vẻ ngoài trắng trẻo xinh đẹp này giống như ngọn cỏ sinh trưởng trên điểm G của mình.”
“Này, thích thì cứ theo đuổi đi. Nữ sinh đại học thực ra rất dễ lấy lòng. Điều quan trọng nhất là phải sạch sẽ...”
“Xá trưởng, cậu vẫn còn là xử nam chứ?”
“Haha, đã không còn lâu rồi. Trong một đêm gió táp mưa sa, tôi nắm tay một cô gái, sau đó...”
Tề Hải Phong nghe thấy có người nhắc đến mình, miệng cười như muốn liệt, miểu tả sống động cảnh tượng tới nửa chừng thì im lặng.
“Mẹ kiếp, cậu nói chi tiết một chút đi, tôi con mẹ nó quần cũng cởi ra rồi, cậu lại không nói nữa?”
Trần Thuật bỗng nhiên nóng nảy.
“Haha, thực ra chỉ cần cậu chịu bỏ tiền là có thể tán được rất nhiều cô gái, ví dụ như hoa khôi trường gì đó. Cậu lái chiếc Porsche đến trường... Người ta còn không phải ngoắc tay một cái đã chạy tới sao? Thế giới này rất thực tế. Nếu cậu không theo đuổi được thì chỉ có thể nói là cậu không chịu chi ra số tiền tương ứng…”
“Mẹ kiếp! Đồ cặn bã! Tôi không cho phép cậu làm ô uế tình yêu!”
“Tình yêu? Tình yêu đáng giá bao nhiêu? Không phải khoe chứ, ngày mai tôi sẽ dẫn con gái đi ăn cơm, cậu có tin không?”
“...”
Trên đường đến lớp.
Trương Thắng vừa nghe bạn cùng phòng trò chuyện vừa nhìn những cô gái cao ráo, xinh đẹp mặc váy dài trong trường.
Những gì bọn Tề Hải Phong thấy là thanh xuân ngây thơ và sự khám phá bí ẩn.
Mà trong mắt Trương Thắng chỉ có ngây ngô, thỉnh thoảng có một số người hơi trưởng thành, tuy đã có bạn trai nhưng vẫn hơi ngây thơ và hồn nhiên.
Dọc theo đường đi, Tề Hải Phong được xem là một “chuyên gia” giàu kinh nghiệm, không ngừng khoe khoang hiểu biết về các cô gái và tự hào kể về bao nhiêu bức thư tình và tin nhắn mà cậu ta đã nhận được khi còn tham gia đội bóng rổ của trường trung học...
Vẻ ngoài hớn hở của cậu ta quả thực rất có sức hấp dẫn, lúc đầu Trần Thuật tán gẫu vài câu với cậu ta nhưng sau đó đã bị đề tài của cậu ta quấn lấy, không ngừng tưởng tượng cuộc sống đại học vui vẻ của mình.
Ngay cả Giang Khải Long thường ngày vẫn đọc tiểu thuyết lúc này cũng buông điện thoại xuống, nghe Tề Hải Phong khoe khoang, khoe “bạn gái”của mình, nghe rất say sưa.
Trương Thắng nhìn thoáng qua Lâm Thành ở góc bên cạnh. Người bạn này thường
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền