Chương 90 . Giáo Hoa Công Lược 2
Vãi lúa!
Chắc là được lắm!
Giang Khải Long đắm chìm trong thế giới ảo tưởng dĩ nhiên là không hứng thú lắm với những thứ Lục Bân nói.
Lục Bân cảm thấy Giang Khải Long thật nhàm chán, sau đó nhìn sang Trần Thuật bên cạnh.
Trần Thuật cũng đang đọc sách, có điều đang đọc quyển “Mùa Hè Năm Ấy”, lúc mới đọc xong, ánh mắt mang theo vài phần thổn thức, có một loại cảm giác buồn bã.
“Mùa Hè Năm Ấy” được viết rất dịu dàng, như gió xuân thổi qua trái tim của người đọc nhưng trong dịu dàng có xen kẽ một chút lưu luyến của tuổi trẻ và một chút đau đớn, cảm giác đau đớn này đâm vào trái tim của Trần Thuật.
Một tác giả tinh tế, lại còn xuất sắc mới có thể viết một tác phẩm tốt như vậy!
“Lão Trần, sao thế? Bệnh trĩ tái phát sao?”
“Miệng chó không mọc được ngà voi, mất nết! Tục nhân như cậu không hiểu đâu...”
“Ai dô, đọc một cuốn sách rồi thì cho mình là nhà văn à?”
“...”
Trong ký túc xá, Trần Thuật lười để ý đến Lục Bân.
Càng nhìn càng si mê, đợi đến khi tắt đèn, cậu ta suy nghĩ hay là mình tranh thủ thời gian đi đại học Yến Kinh, mặt dày mày dạn xin chụp ảnh và chữ ký?
Lục Bân lại nhìn Lâm Thành cách đó không xa.
Lâm Thành cũng vẫn dáng vẻ xa cách đó, sau khi rửa mặt xong, cậu ta nằm trên giường học thuộc lòng từ tiếng Anh.
“Tôi nói này Lâm Thành, cậu đã vào đại học rồi, cậu nghiêm túc như vậy cho ai xem...Dù là muốn thi nghiên cứu sinh cũng không phải thi như vậy, cậu mới năm nhất thôi mà, mỗi ngày đều đọc sách cậu có chán hay không? Cậu cũng phải đi ra ngoài hoạt động một chút đi. Nói thẳng ra, học viện chúng ta chỉ là một học viện hạng hai, dù cậu học tốt đến đâu thì lãnh đạo trường cũng không thể đổi trường tốt nghiệp của cậu thành đại học Yến Kinh...”
“...”
Lục Bân lải nhải rất nhiều nhưng Lâm Thành không để ý tới cậu ta, chỉ yên lặng đọc tiếng Anh như trước.
Lục Bân nhún nhún vai, cảm thấy người này thật sự là “gỗ mục không thể khắc”, học đến ngu người.
Thời gian buồn chán này kéo dài đến năm phút trước khi tắt đèn.
Cánh cửa ký túc xá mở ra.
Trương Thắng bước vào, trong tay xách mấy gói đồ ăn khuya.
Lục Bân lập tức chào hỏi.
“Ai da, Thắng ca, hôm nay lại mang đồ ăn khuya về cho chúng tôi? Đám người này thật sự là quá nhàm chán, kẻ thì là mọt sách, người thì bị tiểu thuyết mê hoặc, hoặc là bị phụ nữ mê hoặc, hoặc là đang câu được phụ nữ, mẹ nó, tôi muốn nói chuyện cũng không tìm được người, may mà cậu về rồi...”
“...”
Trương Thắng đưa một phần bữa khuya cho Lục Bân, Lục Bân vừa ăn ngấu nghiến vừa oán giận đủ thứ.
“Thắng ca!”
“Thắng ca?”
“Thắng ca đã trở lại!”
“Thắng ca...”
Sau khi nghe được tiếng động, hầu như tất cả mọi người quay đầu lại, thậm chí Tề Hải Phong đang gọi điện thoại trên ban công ngoài ký túc xá cũng lập tức che điện thoại lại và chào Trương Thắng.
“Hôm nay căng tin có món mới, tôi mang tới đây cho các cậu nếm thử, sau khi nếm xong các cậu cho ý kiến. Đầu bếp Triệu sư phụ gần đây chuẩn bị ra ngoài lập nghiệp, sau này mấy cậu có quan tâm thì đi ủng hộ một chút. Tôi lấy mấy phiếu giảm giá VIP từ chỗ Triệu sư phụ, giảm giá 20% cho các cậu trong sáu tháng...”
“Được rồi!”
“Không vấn đề gì!”
“Wow, thật tốt quá!”
“...”
Sau khi Trương Thắng lần lượt phát phiếu giảm giá và bữa tối cho mọi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền