ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 95 . Ý Định

Nhưng...

Sau đó, anh ta và Trương Thắng tán gẫu, lại có chút hợp khẩu vị!

Sau đó, anh ta mời Trương Thắng ngồi uống trà, không ngờ Trương Thắng cũng rất am hiểu trà đạo, chỉ cần uống một hớp cậu ta đã có thể phẩm được tuổi thọ Bạch Trà lâu năm của mình...

Thậm chí, thủ pháp pha trà chuyên nghiệp của tên này lại thuần thục hơn mình, sau một loạt quy trình, Từ Húc Nhật thấy rất vừa mắt. Cũng loại trà đó, dụng cụ đó, loại nước đó nhưng sau khi Trương Thắng pha xong, hương vị hắn uống lại hoàn toàn không giống nhau, làm hắn hô to thật thần kỳ.

Từ trà rồi đồ cổ, tranh chữ sau đó nói về tác phẩm nghệ thuật...

Từ Húc Nhật thậm chí còn cảm giác Trương Thắng chính là tri kỷ, là bạn tri giao vong niên của anh ta!

Điều đáng tiếc duy nhất là khi anh ta hưng trí bừng bừng lôi kéo Trương Thắng, muốn trương Thắng xem tác phẩm nghệ thuật của anh ta, Trương Thắng nói cậu ta phải đi.

Mặc kệ giữ lại như thế nào, Trương Thắng cũng phải đi...

Sau đó, Từ Húc Nhật nghĩ mấy căn biệt thự khác của mình cũng phải cải tạo, vì thế không nói hai lời ký vào đơn hàng của Trương Thắng.

“Tiểu Trương, tôi vừa mua một ít tác phẩm nghệ thuật nước ngoài, hay là cậu đến giúp tôi đánh giá thử nha?”

“Tổng giám đốc Từ, thực ra những chuyện này tôi cũng không hiểu biết lắm!”

“Ồ, Tiểu Trương, cậu khiêm tốn sao?”

“...”

Dưới ánh trăng.

Một cơn gió thổi qua.

Trương Thắng được Từ Húc Nhật nhiệt tình bao vây, sau đó trên mặt vẫn nở nụ cười.

Hắn...

Thực sự không biết nhiều về đồ cổ, hắn chỉ biết một số kiến thức cơ bản.

Nhưng nếu chịu không nổi hắn có thể nói linh tinh ba hoa chích chòe, nếu không phải người trong nghề thực sự, vốn dĩ cũng không biết sơ hở trong lời nói của hắn.

Tác phẩm nghệ thuật cũng vậy...

Nghệ thuật rất rộng, đến mức hình dung như thế nào cũng được…

Suy cho cùng, nghệ thuật chính là thương mại hóa và cường điệu hóa một số khái niệm, chỉ đơn giản như vậy thôi …

“Húc Nhật, công việc quan trọng hơn!”

“A, phải rồi, chị nhìn xem, em thấy Tiểu Trương là lại quên việc quan trọng!”

“...”

Khi Từ Húc Nhật đang vui vẻ trò chuyện với Trương Thắng về tác phẩm nghệ thuật của anh ta, người phụ nữ trung niên bên cạnh hắn cau mày.

Thấy người phụ nữ trung niên cau mày, Từ Húc Nhật vội vàng gật gật đầu, sau đó nhìn ông chủ:

“Tổng giám đốc Vương, đây là chị tôi, bên chỗ chị tôi ngày mai sẽ lắp điện nước, anh sắp xếp người xác định vị trí điều hòa trung tâm một chút...”

Trương Thắng nhìn người phụ nữ trung niên bên cạnh Từ Húc Nhật.

Cô ấy đeo khẩu trang nhưng hắn càng nhìn càng cảm thấy người này quen thuộc.

Dường như hắn đã từng thấy cô ấy ở đâu đó nhưng sau khi nghĩ lại hồi lâu vẫn không thể nhớ ra.

Cho đến khi...

Điện thoại của người phụ nữ trung niên reo lên.

Tư thế cô ấy tránh sang gần đó để nghe điện thoại lập tức làm cho trong đầu Trương Thắng hiện lên một cảnh tượng quen thuộc.

“Tinh Quang Vị Lai!”

Ngày hôm đó!

Đúng vậy, ngày đó hắn chạy hàng ở Wanda Mall, Lâm Hạ và Trương Phán Phán tiếp xúc với một công ty tên là “Tinh Quang Vị Lai”!

Tên người tìm kiếm tài năng đó dường như gọi là...

Từ Thắng Nam!

Đôi mắt của Trương Thắng hơi sáng lên!

Nghĩ tới đây, đầu Trương Thắng lập tức mở ra ngăn kéo thông tin dưới hình thức cung điện ký ức (*) về Từ Thắng Nam.

(*)Cung điện kí ức (Memory palace) hay còn có tên gọi

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip