ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ta Rõ Ràng Là Luyện Võ, Thế Nào Biến Thành Thần Thông

Chương 62. Bạch Giang Bang Nổi Điên? 1

Chương 62 : Bạch Giang Bang Nổi Điên? 1

Chuyện xảy ra quá đột ngột, hắn vội vàng cho người canh giữ ở các cổng ra ngoài Lâm Giang Thành, sau đó đích thân dẫn người đến nhà Triệu Quảng.

Mặc dù biết rằng phủ đẹ của Triệu Quảng đã sớm không còn bóng người.

Nhưng La Kiến chỉ có thể đến khám xét trước, xem có thể tìm được manh mối nào không.

Rất nhanh.

Mọi người đến trước một phủ đệ.

“Lý Tam, ngươi dẫn mấy người canh giữ ở các góc gần đây.”

“Những người còn lại, theo ta vào.”

La Kiến hạ giọng.

Một gã đô con nhanh chóng nhận lệnh, dẫn theo mấy tên đàn em canh giữ cửa sau phủ đệ.

La Kiến tự mình nhảy qua tường, vào trong phủ đệ.

Phủ đệ này không lớn, chỉ có ba gian nhà.

Một bếp, hai phòng ngủ, ở giữa là một cái sân nhỏ.

La Kiến lướt mắt nhìn qua một lượt, ra hiệu cho ba tên đàn em của mình đi đến ngôi nhà bên trái.

Hắn dẫn theo hai người đến trước phòng chính.

Rầm~

La Kiến đá tung cửa phòng.

Hai tên đàn em nhanh chóng xông vào.

“Ai?!”

Trong căn phòng tối đen, bất chợt vang lên một giọng nói.

“Triệu Quảng!”

“Không ngờ ngươi còn dám ở đây!”

La Kiến nghe thấy giọng nói này, giận dữ hét lớn.

Ánh trăng từ cửa phòng rọi vào, chiếu thẳng vào chiếc giường ở sâu trong phòng.

Một gã mặt mũi tái nhợt từ trên giường đứng dậy, kinh ngạc nói: “Bang chủ, làm sao vậy?!”

Nói xong.

Hai tên bang chúng đã thắp sáng đèn trong phòng.

La Kiến sải bước đến trước mặt Triệu Quảng, chất vấn: “Số bạc mấy nghìn lượng trong bang, có phải ngươi lấy không?”

Triệu Quảng nghe xong thì sốt ruột, vội vàng từ trên giường đứng dậy giải thích: “Bang chủ, Triệu Quảng này đã theo ngài gần mười năm, sao có thể làm chuyện như vậy chứ?”

“Hôm nay ta bị cảm lạnh, cả ngày nằm ở nhà nghỉ ngơi!”

La Kiến cầm lấy cây nến trên bàn, đến trước mặt Triệu Quảng, thấy sắc mặt hắn quả thực tái nhợt, có vẻ như đang bị bệnh.

“Không phải ngươi. Thì còn ai?!”

Triệu Quảng lắc đầu nói: “Thật sự không phải ta, hôm nay ta còn chưa đến bang.”

Lúc này, La Kiến hoàn toàn cau mày, hắn không biết có nên tin Triệu Quảng không.

“Được rồi, ngươi mặc quần áo vào trước, theo ta về bang điều tra rõ ràng rồi nói tiếp.”

Dù thế nào thì cũng phải khống chế người trước đã.

Triệu Quảng cũng rất dứt khoát, đứng dậy mặc quần áo, mặc cho hai tên bang chúng trói tay mình lại.

La Kiến lúc này mới yên tâm, áp giải Triệu Quảng rời khỏi căn phòng.

Vừa đến sân, hắn thấy căn phòng bên trái tối om, chẳng có chút động tĩnh gì, không khỏi cau mày.

“Vương Hổ làm ăn kiểu gì vậy?”

“Triệu Hải, ngươi đi gọi Vương Hổ bọn hắn ra đây.”

La Kiến hạ giọng nói.

Một tên bang chúng nhận lệnh, sải bước đi vào căn phòng bên trái.

Sau đó mười mấy hơi thở trôi qua.

Vẫn chẳng có tiếng động gì.

Người không gọi ra được.

Triệu Hải cũng không ra.

Trong phòng không phát ra bất kỳ tiếng động nào.

La Kiến cau chặt mày, trong lòng có chút lạnh lẽo.

Hắn nhìn về phía căn phòng tối om bên trái, bỗng thấy nó u ám và quỷ dị lạ thường.

Cứ như căn phòng là một ngôi mộ, là nơi cấm kỵ của người sống.

Một khi người sống bước vào, sẽ có thứ gì đó rất đáng sợ nuốt chửng bọn hắn.

‘’Bang chủ, Triệu Hải sao lại không lên tiếng?’’

Một vị lâu la khác thanh âm kinh hãi.

Người phản ứng trì độn như thế nào cũng đều nhận ra sự quỷ dị của sự việc lần này.

‘’Triệu Quảng, trong này có đồng bọn của ngươi?’’

La Kiến ánh mắt lạnh lùng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip