ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 102 : Bồi thường

Diệp Tiêu Dao đang dùng cơm, trong lòng đột nhiên nảy ra cảm ứng, nhìn về cửa tửu điếm, song chỉ thấy bóng lưng Từ Phàm.

“Lão Kiếm, cái người vừa ăn ở đây, ngươi có thấy quen quen không.” Diệp Tiêu Dao hỏi.

“Không phải người quen của ngươi, nhưng linh lực trong người tiểu tu sĩ Trúc Cơ kỳ mới dùng bữa kia vô cùng tinh thuần, có thể là đệ tử của danh môn đại phái.” Lão Kiếm đáp.

“À.” Chẳng lẽ cảm giác của ta sai rồi.

Trong lúc thay diện mạo, Từ Phàm còn đổi cả khí tức linh hồn và thuộc tính linh lực của mình. Những người quen bình thường của Từ Phàm cơ bản rất khó phát hiện ra, chỉ trừ đám đệ tử sớm chiều tiếp xúc với hắn.

Từ Phàm truyền tống đến nơi hẹn tập hợp trong Tiên thành.

“Hầy, xui quá đi mất. Kiếm Vương tông cách Lâm Hải Tiên thành này hơn trăm ngàn cây số.”

“Thiên đạo đang muốn cho ta và cái thứ kia kết thành đôi thành cặp đấy à?”

“Xem ra sau này ta phải lập một môn phái cách xa Tiên thành một chút, vất vả lắm mới yên ổn năm mươi năm, chắc chắn không thể để hắn phá vỡ cuộc sống yên bình của ta.” Từ Phàm nói chắc nịch.

Cùng lúc ấy, Từ Cương đưa vợ đi ăn ở một trấn nhỏ.

“Phu quân, ngươi bảo cả đám chúng ta không có lấy một người Nguyên Anh kỳ, vậy có thể tạo lập môn phái sao.” Tiểu Tịch nói, hiện tại nàng chỉ muốn trải qua một cuộc sống bình lặng, sau đó sinh cho phu quân một đứa bé để nối dõi tông đường, tiếc là dù cố gắng bao nhiêu năm qua nhưng bụng nàng vẫn chẳng thấy động tĩnh gì.

“Đương nhiên là được. Ở bên cạnh sư phụ nhiều năm như vậy, ta hiểu sư phụ.”

“Sư phụ chỉ muốn lập nên một môn phái nhỏ để lánh đời, hắn thích lặng lẽ làm chuyện riêng của mình.”

“Yên tâm, không có nguy hiểm đâu.” Từ Cương an ủi, hắn biết thê tử của mình đang lo nghĩ gì.

Từ Cương lấy ra một tờ bản đồ phụ cận, nói với Tiểu Tịch: “Nàng nói xem, chốc nữa chúng ta cùng qua đó xem thử một chút.”

“Ta thấy đảo nhỏ nằm trên cự hồ mười vạn dặm không tồi, nhưng chẳng biết dưới nước có Yêu thú không, thực lực ra làm sao.”

Từ Cương mới dứt lời đã thấy cả trấn nhỏ bắt đầu loạn cả lên.

“Yêu thú trong hồ lên bờ rồi, mọi người mau trốn đi!”

“Trước khi tiên sư tới, tất cả mọi người chớ ra ngoài.”

Một tráng hán trung niên cầm một cái loa lớn vừa chạy vừa hô trong trấn.

Toàn bộ người trong trấn nhỏ chạy hết về nhà, trốn trong hầm ngầm đào ở nhà mình, hành động quen thuộc thế này hiển nhiên không phải lần đầu họ làm.

“Khách quan, tiểu điếm phải đóng cửa đây.”

“Bữa này coi như ta mời khách quan.”

Chủ quán vừa nói xong đã dọn hết bàn ghế đi tựa như gió cuốn mây trôi.

Động tác thuần thục khiến người ta đau lòng.

“Phu quân, làm sao bây giờ?” Tiểu Tịch nhìn Từ Cương, hỏi.

Lúc này, Từ Cương chợt cảm thấy mình thông minh hẳn ra, bình tĩnh phân tích: “Thực lực của Yêu thú không mạnh lắm, bằng không trấn nhỏ này đi đời từ lâu rồi.”

“Đi, chúng ta đi xem một chút, dạo này hơi ngứa tay.”

Hai bóng người lao vút lên cao, bay về phía hồ.

Bấy giờ, bên hồ cách trấn nhỏ năm mươi cây số, có một đám Yêu thú lớn đang đổ bộ lên bờ, bắt đầu vọt về phía trấn nhỏ, cỡ mấy vạn con, mạnh nhất chính là mấy con Yêu thú Kim Đan kỳ.

Linh điền, linh quả bên bờ đều bị Yêu thú tàn phá, ăn sạch. Những con linh kê, linh áp, linh dương cũng bị

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip