Chương 74 : Mười năm
Tu tiên không tháng năm, thời gian mười năm lặng lẽ trôi qua.
“Tính như thế này, ta đã ba mươi sáu tuổi rồi.” Trong tay Từ Phàm cầm một chiếc cốc giữ nhiệt chính mình luyện chế ra.
Trong cốc có nước ấm, cho thêm bảy tám hạt kỉ tử.
“Người đã trung niên buộc phải vậy ~~” Từ Phàm ung dung nói.
Lúc này, một thiếu nữ tuổi đôi mươi bưng lên một đĩa bánh ngọt cho Từ Phàm.
“Sư phụ, ngươi lại đang cảm khái gì thế.” Giọng nói trong trẻo vang lên khiến đầu óc người ta bất giác hiện ra hình ảnh một thiếu nữ thể thao.
“Tiên Nguyệt à, sư phụ đang nghĩ, ngươi nói trăm năm sau sư phụ vẫn chưa thăng cấp đến Trúc Cơ kỳ thì phải làm sao.” Từ Phàm cười nói.
“Sao thế được, bây giờ sư phụ chưa thăng cấp chắc chắn có kế hoạch của riêng mình.”
“Dựa vào khoảng thời gian trước, ngươi một tay trấn áp Vương sư thúc, ta đã biết rồi.”
“Sư phụ nhất định lại tu luyện một loại công pháp kinh thiên động địa.” Từ Nguyệt Tiên nói, sau khi nàng thăng cấp đến Trúc Cơ kỳ, ngược lại còn thêm kính trọng Từ Phàm hơn.
“Ha ha, thế sao, ta có lợi hại như ngươi nói vậy không.” Từ Phàm cười nói, người quen biết hắn, không có ai nghĩ rằng chưa thăng cấp Trúc Cơ kỳ, là do hắn không thăng cấp nổi.
“Trong lòng ta sư phụ là người lợi hại nhất.” Từ Nguyệt Tiên sùng bái nói.
Lúc này, Vương Vũ Luân mang theo Từ Cương đến trong cấm chế.
“Hôm nay là ngày gì, những đệ tử nội môn các ngươi này không ở nội môn nghiêm túc chờ đợi, đến đây làm gì.”
“Đương nhiên là đến thăm Từ đại ca rồi.” Vương Vũ Luân cầm hộp thức ăn trong tay, nói, đến nhà đại ca tốt của hắn, đưa thức ăn tuyệt đối là lựa chọn chính xác nhất, cho dù bên kia đã làm xong cơm.
“Tiểu tử thối nhà ngươi đi chấp hành nhiệm vụ rồi, hôm nay ngươi không gặp được hắn đâu.” Từ Phàm nói.
Đồ đệ thứ ba của hắn tên là Vương Hướng Trì, cũng là con trai của Vương Vũ Luân, song linh căn, một thân thiên phú Kiếm tu khiến Từ Phàm cũng thầm kinh hãi.
“Ta chính là đến thăm Từ đại ca.” Mặc dù không gặp được con trai có hơi thất vọng, nhưng không ảnh hưởng đến mục đích của chuyến đi này.
Vừa hay đến giờ cơm, Từ Phàm gọi mọi người cùng nhau ăn cơm.
Sau khi nhìn thấy món ăn Vương Vũ Luân lấy ra từ hộp thức ăn, Từ Phàm đã biết việc này không đơn giản.
Hai huynh muội Từ Cương và Từ Nguyệt Tiên liếc mắt nhìn nhau, đều toát ra suy nghĩ, lần này sư phụ lại kiếm lời rồi.
Mười năm nay, Vương Vũ Luân dường như trở thành Tống bảo đồng tử của Từ Phàm, mỗi khi Từ Phàm thiếu loại linh dược hoặc linh khoáng nào, Từ Phàm đều sẽ nhẹ nhàng nói với Vương Vũ Luân, chuyện về sau luôn là vui mừng không dứt.
Về chuyện trả lợi một trăm lần, huynh muội Từ Cương cũng biết, bọn họ cũng đưa đồ cho Vương Vũ Luân, nhưng một chút đền đáp cũng không có.
“Huynh đệ mười mấy năm, ngươi mà khách khí với ta vậy là xem ta như người ngoài rồi.” Từ Phàm cười nói, với thuộc tính truyền kỳ của tiểu tử này, cho dù là mặt dày, Từ Phàm cũng dám đưa một nửa tài sản cho vị này.
Những năm nay Từ Phàm có một thói quen, mỗi khi gặp phải khó khăn, bất luận vì sao, nhẹ nhàng kể cho Vương Vũ Luân trước đã, hiệu quả tốt một cách lạ thường, tên này cái gì cũng có, hiệu quả buff cứng rắn kém chút.
“Ha ha, Từ đại ca, là như thế này.”
“Thiến Nhi mang thai rồi, ngươi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền