ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ta Tại Địa Phủ Bán Cơm Hộp

Chương 332. Trà xanh yếu đuối

Chương 332: Trà xanh yếu đuối

Mạnh Bà vừa bước vào đã nghe thấy cách nói chuyện sặc mùi trà xanh yếu đuối.

"Chậc chậc chậc... đúng là vì tranh sủng mà đánh đổi cả lòng tự trọng. Bỏ luôn hình tượng lạnh lùng ngày nào!"

Nào là giọng điệu trà xanh đáng thương nào là vở diễn khổ nhục kế.

Mạnh Bà liền nhìn Giản Nhị với ánh mắt ngập tràn kinh ngạc, biểu cảm trên mặt phức tạp vô cùng. Trong ánh mắt ấy, có gì đó muốn nói nhưng chẳng thành lời, thậm chí cảm xúc còn sắp ào ạt tràn ra không thể che giấu.

Người đang đứng trước mặt kia, so với cái gã ngang tàng, ngông cuồng trước đây thì khác gì trời với đất? Ai mà tin được đây là cùng một người! Những lời đồn đại bấy lâu nay trong địa phủ, chắc đều là bịa đặt cả thôi, nhỉ? Nếu quỷ trong địa phủ mà tận mắt chứng kiến cảnh này, chắc chắn cằm của chúng sẽ rơi đến nỗi chẳng tài nào nhặt lại được! Điều quan trọng nhất là, nếu cảnh này mà để đám công chúa từng bị Diêm Vương gia "tống cổ" ra khỏi điện nhìn thấy, chắc chắn họ sẽ gào khóc đến trời long đất lở lần nữa!

"Diêm Vương gia lần này thật sự đã dốc toàn lực, không hề giữ lại chút thể diện nào."

May mắn là đám công chúa kia không có mặt ở đây. Nếu họ mà chứng kiến, những lời đồn từng lan truyền về Diêm Vương gia e rằng sẽ được bổ sung thêm cả tá

"phiên bản mở rộng"

!

"

Giản Nhị dường như nhận ra ý nghĩ trong đầu Mạnh Bà, liếc mắt nhìn Mạnh Bà với ánh mắt đầy ngạo nghễ và ẩn chứa lời cảnh cáo lạnh lùng. Nhìn thấy ánh mắt đó, Mạnh Bà khẽ đảo mắt, vẻ mặt như muốn nói: "

Thôi, ta thèm gì nói với ngài!

"

Tuy nhiên, khi quay lại nhìn kỹ, Tần Vũ Niết mới nhận ra tình hình không hề đơn giản. Giản Nhị trên người đầy vết thương, trong đó có một vết dài hơn mười centimet, đỏ tươi đến rợn người. Máu vẫn không ngừng chảy xuống, từng dòng rỉ ra như không thể dừng lại. Tần Vũ Niết vội vàng lấy khăn lau máu cho hắn nhưng dù có cố đến mấy, máu vẫn tiếp tục tràn ra, khiến cô cảm thấy bất lực.

"

Tiểu Vũ Niết, trước đó cô cho hắn dùng thuốc gì thế?

"

Tần Vũ Niết lập tức đưa lọ thuốc mà họ mang theo, đáp: "

Dùng cái này.

"

Mạnh Bà cầm lọ thuốc, liếc qua một cái rồi bật cười nhàn nhạt: "

Ồ, loại thuốc này tốt đấy, không dễ mà có được. Thật tiếc.

"

Nói xong, nàng ném lọ thuốc lại, phẩy tay bảo: "

Cứ tiếp tục dùng đi. Thuốc này hiệu quả lắm.

"

Tần Vũ Niết nghe vậy mà đáy lòng không khỏi dấy lên nghi ngờ. Nếu thuốc này thật sự tốt như Mạnh Bà nói thì tại sao vết thương của Giản Nhị vẫn nhiễm trùng nặng như vậy? Dẫu vậy, cô không hỏi thêm, chỉ cúi đầu, nhẹ nhàng bôi thuốc lên từng vết thương của Giản Nhị. Khuôn mặt hắn tái nhợt, ánh mắt trầm lặng nhưng không một tiếng rên rỉ thoát ra. Tần Vũ Niết chỉ biết thầm hy vọng: "

Mong rằng lần này thuốc sẽ phát huy tác dụng, đừng để nhiễm trùng tái phát nữa. Nếu không, dù thuốc quý cỡ nào cũng không đủ mà dùng.

"

Nhưng đúng lúc đó, Tần Vũ Niết để ý thấy một khoảng da gần vết thương hơi co giật. Trong lòng dấy lên một suy đoán, cô nghiêm mặt hỏi: "

Vậy lúc vừa mới xẻo thịt, anh có cảm giác đau đúng không? Nói thật đi, chẳng phải hoàn toàn không đau như lời Mạnh tỷ nói, đúng không?

"

Giản Nhị chỉ cười nhẹ như thể cơn đau chẳng là gì: "

Đúng là hơi đau nhưng không nhiều đâu. Cô đừng lo."

Khi bóng Mạnh Bà khuất hẳn, Tần Vũ Niết lại cúi đầu

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip