Chương 59: Tiểu hồ ly phát sốt (1)
Thấy gò má nàng nóng bừng, Lâm Chính Nhiên đưa tay sờ trán Hàn Văn Văn thì phát hiện nóng ran.
"Ngươi sốt rồi à?"
Hàn Văn Văn nhắm mắt, vẫn cứng miệng lắc đầu:
"Chắc là không sốt đâu, ban ngày vẫn ổn mà, ta chỉ đột nhiên thấy hơi mệt thôi."
Ngay lúc đó, Hàn Văn Văn tựa vào lồng ngực hắn, tự mình nghi hoặc:
"Sao lại đứng không vững thế này, cảm giác chân nặng trĩu..."
Giọng nàng rất khẽ:
"Với lại, mùi hương trên người Lâm Chính Nhiên đồng học thật dễ chịu..."
Lâm Chính Nhiên nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy Hàn Văn Văn.
Lâm Chính Nhiên đành phải bế nàng lên giường, đắp chăn cho nàng, thấy Hàn Văn Văn nằm trong chăn lại ngoan ngoãn đến lạ, đôi mắt cáo tha thiết nhìn hắn, cặp tai cáo không hề tồn tại kia cũng cụp xuống, trông uể oải vô cùng.
Lâm Chính Nhiên hỏi:
"Chìa khóa phòng của ngươi ở đâu? Ta xuống lầu mua nhiệt kế với thuốc hạ sốt cho ngươi, nếu sốt cao quá ta sẽ đưa ngươi đến y quán."
Mái tóc dài của Hàn Văn Văn xõa tung trên gối, lúc yên tĩnh trông nàng vô cùng xinh đẹp:
"Đâu có khoa trương đến thế, để ta tìm chìa khóa cho ngươi, ở trên người ta..."
Nàng cho tay vào trong chăn mò mẫm nửa ngày trời vẫn không thấy.
Lâm Chính Nhiên mất hết kiên nhẫn:
"Ở đâu? Ta tự lấy."
"Trong váy."
"Váy? Trong váy là sao?"
Chỉ thấy Hàn Văn Văn vạch chăn lên, tìm thấy chìa khóa trong túi váy ngắn rồi đưa cho hắn:
"Nè, ở trong váy đó."
Sống chừng ấy năm, hôm nay Lâm Chính Nhiên mới được mở mang tầm mắt... Hóa ra váy cũng có túi ư?
Trước đây hắn thật sự không biết điều này. Sống đến già, học đến già.
Nhận lấy chìa khóa, đắp lại chăn cho nàng, Lâm Chính Nhiên định ra ngoài thì Hàn Văn Văn lại mấp máy môi nhưng không nói nên lời.
Lâm Chính Nhiên như có linh cảm, quay đầu lại:
"Còn chuyện gì sao?"
Hàn Văn Văn khẽ lắc đầu, giọng lí nhí:
"Mau về nhé."
"Biết rồi, đợi ta."
Hắn đến tiệm thuốc dưới lầu mua thuốc hạ sốt, thuốc cảm, nhiệt kế, tiện thể mua thêm ít hoa quả. Bởi vì bây giờ đang là mùa hè, thời tiết nóng nực thế này mà bị sốt thì rất khó khỏi.
Sau đó, hắn xách đồ đã mua trở về phòng trọ.
Vừa mở cửa đã thấy Hàn Văn Văn cuộn tròn như quả bóng trong chăn, Lâm Chính Nhiên đóng cửa lại, tò mò hỏi:
"Ngươi đang làm gì vậy?"
"Không làm gì cả, không phải đang đợi ngươi về sao..."
Đôi mắt cáo híp lại, giọng nói yếu ớt.
"Ta hỏi là sao ngươi lại cuộn tròn như quả bóng thế."
Lâm Chính Nhiên đun một ấm nước nóng, ngồi xuống mép giường, bóc thuốc bỏ vào ly.
Lúc này, Hàn Văn Văn hoàn toàn mất đi vẻ quyến rũ thường ngày, ngược lại có chút giống Tiểu Hà Tình, nói năng yếu ớt mỏng manh, nhưng cũng không hoàn toàn giống. Nàng không e thẹn như Tiểu Hà Tình, đôi mắt vẫn luôn nhìn chằm chằm Lâm Chính Nhiên, xem hắn đang làm gì.
Mãi một lúc lâu sau nàng mới ngơ ngác đáp lại câu hỏi ban nãy:
"Ồ, hơi lạnh, cuộn lại sẽ ấm hơn một chút."
Lâm Chính Nhiên kẹp nhiệt kế vào nách nàng, Hàn Văn Văn cảm nhận được hơi lạnh liền rụt người lại, nũng nịu nói:
"Lâm Chính Nhiên đồng học xấu quá đi- Thứ này lạnh ghê, bắt nạt người ta."
Không thèm để ý đến con hồ ly này, hắn hỏi nàng đã ăn trưa chưa.
Hàn Văn Văn gật đầu.
"Chắc không?" Hắn tò mò hỏi lại.
Hàn Văn Văn nhìn hắn:
"Chắc cái gì?"
"Ta hỏi ngươi đã ăn trưa chưa."
Hàn Văn Văn nhíu mày suy nghĩ, một lát sau mới trả lời: "Quên
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền