Chương 62 : Một Thôn Hắc Thuỷ Yên Bình (2)
Hồ lô ngào đường vừa lớn vừa tròn, vỏ bọc bằng đường dưới ánh trời chiều lộ ra màu hoàng kim, nhìn mà khiến người ta thèm thuồng.
“Đại nhân, ngài muốn ăn một xâu không?”
Cố Thanh Phong cũng có chút động lòng, không khỏi khẽ gật đầu.
Vương béo nhìn về phía Hứa Phàm: “Ngươi thì sao?”
“Trong sách nói, ăn kẹo…”
“Được được được, coi như ta không hỏi.”
Sau đó Vương béo liền đi đến chỗ người bán rong mứt quả.
Người bán rong mứt quả hình như đã chuẩn bị thu dọn hàng để về nhà sớm, bởi vì khoảng cách quá xa cũng không nhìn thấy mấy người Cố Thanh Phong nên đã quay người đi.
Sâu thèm trong bụng Vương béo tác quái, hôm nay không ăn được mứt quả thì không được nên tranh thủ thời gian vừa chào vừa chạy đến: “Này! Chờ một chút, bán mứt quả!”
Không biết là tên bán rong kia có nghễnh ngãng không mà không quay đầu, ngược lại xoay người đi vào một cái hẻm nhỏ.
Mặc dù Vương béo béo thật nhưng cũng là tôi thể bát trọng, lúc này phát lực một cái đã đi đến hẻm nhỏ bên cạnh.
Lúc này, bóng dáng của tên bán rong vừa đi vào hẻm nhỏ, Vương béo gần như cũng bước sau chân gã ta, cũng xoay người vào hẻm.
Cố Thanh Phong bất đắc dĩ lắc đầu: “Không ngờ gã mập này nhìn thấy đồ ăn xong chạy mất…”
Cố Thanh Phong còn chưa sứt lời thì bất ngờ truyền đến tiếng hét chói tai của Vương béo từ trong hẻm nhỏ!
“A!!!”
Tiếng thét chói tai của Vương béo cao lanh lảnh.
Lúc này Cố Thanh Phong biến sắc, trở nên hưng phấn hơn.
Lắc mình một cái hắn đã di chuyển tới ngõ nhỏ.
Hứa Phàm còn chưa kịp phản ứng, Cố Thanh Phong đứng trước y đã chui vào trong hẻm nhỏ.
Chuyện này khiến y không khỏi sinh ra một chút nghi ngờ. Không phải Cố đại nhân nói tốc độ của hắn rất chậm sao? Không phải nói khi gặp được yêu ma không cần chạy nhanh như yêu ma, chỉ cần chạy nhanh hơn hắn là được sao?
Thế nhưng, tốc độ này của Cố đại nhân cũng quá nhanh đấy chứ?”
Hứa Phàm không kịp ngẫm nghĩ, cũng vội vàng chạy đến ngõ nhỏ.
Trong ngõ nhỏ, một lát sau Cố Thanh Phong đã gặp được Vương béo đang nằm xụi lơ trên mặt đất, chỉ thấy sắc mặt gã trắng bệch, mồ hôi lạnh chảy ròng.
“Sao rồi?” Cố Thanh Phong vội vàng hỏi.
Vương béo run rẩy vươn tay chỉ cuối ngõ, run rẩy nói: “Không thấy… bán… bán mứt quả! Cái này… là ngõ cụt mà!”
Ánh mắt của Cố Thanh Phong híp lại. Hắn quét mắt nhìn ngõ nhỏ một vòng, phát hiện đúng là ngõ cụt.
Bên trong trống rỗng, ngoại trừ hai người là mình với Vương béo thì không còn người nào nữa.
Có vấn đề!
Cố Thanh Phong thầm nói, cơ thể hơi hưng phấn lên.
Chính mắt hắn thấy Vương béo và tên bán rong chân trước chân sau tiến vào hẻm nhỏ, kết quả tên bán rong kia lại biến mất không thấy đâu.
Đầu tiên hắn cẩn thận xem xét ngõ cụt này một lượt.
Con hẻm này dài không đến mười mét, hai bên là vách tường nhà màu xám đen, cuối cùng bị lấp kín bởi một bức tường cũ nát.
Không có cửa ngầm.
Vậy cũng chỉ có hai khả năng.
Một, tên bán rong là cao thủ, chỉ trong chớp mắt đã vượt nóc băng tường chạy trốn.
Hai, là yêu ma.
Cố Thanh Phong hướng đến khả năng thứ hai, dù sao thì Vương béo cũng là võ giả Tụ khí bát trọng, gã cùng tên bán rong chân trước chân trước chân sau tiến vào hẻm nhỏ, trong nháy mắt tên bán rong biến mất ngay trước mặt gã. Nếu như tên bán rong cũng là võ giả thì
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền