ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 72. Tuyệt Đối Không Được Nhìn Vào Trong Gương

Chương 72 : Tuyệt Đối Không Được Nhìn Vào Trong Gương

“Đại nhân, yêu ma sở hữu âm Vực chưa chắc đã mạnh hơn Tông sư, chúng chỉ dựa vào thiên phú dị bẩm, có thể dùng thiên phú của mình cộng hưởng với quy tắc của thiên địa, từ đó bóp méo không gian ở thực tại, tạo thành âm Vực.”

“Vô lý bỏ xừ, không mạnh bằng Tông sư, nhưng có thể cộng hưởng với quy tắc của thiên địa? Tông sư không làm được, sao chúng làm được chứ?”

Hứa Phàm dường như cũng vướng mắc câu hỏi này rất lâu, trầm tư một chốc mới nói: “Có lẽ, do thế giới này ưu ái yêu ma hơn?”

Cố Thanh Phong nhíu mày, nghe Hứa Phàm phân tích, cứ coi như vậy đi, chẳng lẽ thế giới này, yêu ma mới là con cưng của thiên địa?

Cố Thanh Phong không thảo luận quá nhiều về vấn đề này, mà tiếp tục hỏi về tình hình của âm Vực.

“âm Vực có tác dụng gì? Chẳng lẽ chỉ có tác dụng giam giữ chúng ta ở chỗ này, không ra được?”

Hứa Phàm lắc đầu: “Trên sách nói, âm Vực khác nhau có quy tắc khác nhau, chỗ này trông giống thế giới thực, thế nhưng một phần quy tắc đã bị bóp méo, tạo thành quy tặc đặc biệt chỉ có ở âm Vực, ở trong âm Vực, nếu muốn đi ra ngoài, đầu tiên phải hiểu được quy tắc ở âm Vực này.”

Nghe thế Cố Thanh Phong có chút hưng phấn, đây chẳng phải giống trò chạy trốn khỏi mê cung hả? Hơn nữa yêu ma lần này đặc thù như vậy, nói không chừng có thể mang lại cho hắn thiên phú kỹ năng hay ho gì đó nữa.

“Lâu rồi không chơi chạy trốn khỏi mê cung, hôm nay phải chơi một trận đã đời.”

Cố Thanh Phong nói, đi thẳng về phía thôn Hắc Thủy.

Hứa Phàm và Vương Sơn vốn định khuyên Cố Thanh Phong đừng liều lĩnh như vậy, thế nhưng nghĩ lại, đại nhân nhà mình hình như trời sinh đã không biết hai chữ “sợ hãi” viết như thế nào rồi, cũng chẳng biết nên nói cái gì, chỉ đành căng da mặt cẩn thận bám theo sau mông Cố Thanh Phong.

Ba người đi vào làng, Vương béo căng thẳng hỏi Hứa Phàm: “Này, Hứa đần, trong sách có bảo, đi vào âm Vực phải làm như nào mới thoát ra được không?”

Hứa Phàm lắc đầu: “âm Vực khác nhau không cùng một quy tắc, cho nên cách để chạy ra khỏi đây cũng khác nhau, thế nhưng trên sách cũng từng nói, quy tắc của âm Vực khác hẳn so với thực tại, rất có thể sẽ xảy ra những chuyện vượt khỏi trí tưởng tượng, cho nên ở trong âm Vực, việc quan trọng nhất là tuyệt đối không được liều lĩnh, nếu không, chỉ bằng một việc nhỏ thôi cũng sẽ gây ra tai họa khôn lường…”

““Ê!!!!” Cố Thanh Phong đột nhiên quát to một tiếng đã cắt đứt cuộc trò chuyện của hai người.

“Lão già mất nết kia! Thế này có tính là ông đây đã tìm thấy lão không!”

Hai người bị Cố Thanh Phong làm cho giật hết cả mình, nhìn theo hướng âm thanh, chỉ thấy trên con đường đất trong thôn đột nhiên có một ông lão đang mỉm cười đứng đó.

Bất ngờ thay, đó chính là thôn trưởng Hồ Lương.

“Cố đại nhân, sau lần gặp mặt đầu tiên ngài vẫn khỏe chứ?” Hồ Lương mỉm cười hỏi.

Cố Thanh Phong trong chớp mắt nổi trận lôi đình, vén tay áo lên xông thẳng về phía Hồ Lương: “Cười cái lịt mẹ nhà ông!”

Hứa Phàm và Vương Sơn sợ đến tái cả mặt, chân trước mới dặn nhau đừng có liều lĩnh, ai ngờ chân sau Cố Thanh Phong đã dẫn dầu xông tới.

“Đại nhân, đừng mà!!!” Vương béo dùng hết sức bình sinh ngăn lại, nhưng đã quá muộn rồi.

Cố Thanh Phong vung nắm đấm to như cái chày

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip