Chương 97 : Trở Về Nhà
“Cố đại nhân, nếu không có chuyện gì khác, vậy ti chức xin cáo lui.”
“Ngươi lui ra đi.” Cố Thanh Phong phất phất tay, mắt đều dán ở trên hoàng kim.
Đợi chấp sự rời đi, Cố Thanh Phong cười quái dị một tiếng, nhào tới trên hoàng kim, cảm nhận được kết cấu cứng rắn của chúng.
“Ha ha ha, của ta! Tất cả là của ta! Phát tài rồi” Cố Thanh Phong hưng phấn nói.
Kiếp trước của hắn cộng thêm kiếp này, cơ bản đều là quỷ nghèo túng, đây là lần đầu tiên trong đời hắn nhìn thấy một khoản tiền lớn như vậy, vừa nhìn đã thấy vui vẻ.
Cố Thanh Phong vui vẻ một lúc lâu, lúc này mới lưu luyến không rời bỏ hoàng kim bỏ vào Dị Độ không gian, lập tức thay quan phục mới.
Quan phục của Trừ Ma Sứ Huyền giai so với Hoàng giai thì có thêm một số hoa văn màu vàng thần bí phức tạp, dùng tơ vàng thêu, cảm giác cao cấp ngay lập tức được thể hiện ra.
Tục ngữ nói phú quý không về cố hương, như áo gấm đi đêm.
Cho nên, sau khi ăn mặc chỉnh tề, Cố Thanh Phong đi thẳng tới Trấn Ma ngục.
Đến Trấn Ma ngục, hắn đã có một cuộc khoe khoang kéo dài một canh giờ với các đồng liêu trước kia, cấp trên Lý ngục trưởng năm đó, cũng đã trở thành lão Lý của bây giờ.
Sau đó Cố Thanh Phong lại hẹn mọi người, buổi tối đi Thiên Hương lâu uống rượu, mọi người vui vẻ đáp ứng, Thiên Hương lâu chính là hang tiêu thụ vàng lớn nhất quận Ngô Đồng, một năm tiền lương của đám ngục tốt này cũng không đủ tiêu xài một lần, hôm nay có người mời khách, cho nên tất cả đều giành nhau đi.
Tuy nhiên người ở lại trực ban đêm xem như xui xẻo, bởi vì Trấn Ma ngục không thể không có người, cho nên bọn họ không đi được.
Sau khi khoe khoang xong, Cố Thanh Phong cầm công văn Lệ Thiên Nhận đưa, một đường thông suốt không bị trở ngại tiến vào tầng thứ nhất của Trấn Ma ngục.
Nhìn khung cảnh âm u ám quen thuộc trước mắt, Cố Thanh Phong trong lòng vui mừng khôn xiết.
“Ừm… cái mùi hôi thối ngột ngạt này, ừm… Đó là nhà ta không sai!” Vẻ mặt Cố Thanh Phong say mê.
“Tiểu Thi Mị…. Ta đến rồi~~~~~...”
Cố Thanh Phong không nói hai lời, đi thẳng vào phòng giam của Thi Mị, xa mấy ngày mà như mấy năm không gặp, thật là nhớ quá đi!
Răng rắc!
Cánh cửa nhà giam đã được mở ra.
Thi Mị bên trong bị hoảng sợ, vừa nhìn thấy Cố Thanh Phong tới, lập tức giống như phản xạ khuỵu đầu gối, hình thành phản ứng theo bản năng, biến thành một vị đại mỹ nhân yểu điệu mặc trang phục người hầu, tất đen, giày cao gót.
“Chủ nhân, ngài đã trở lại, mấy ngày nay ngài đã đi đâu, người ta nhớ ngài muốn chết rồi.” Tiểu Thi Mị ráng nặn ra vẻ mặt cười nói.
Cố Thanh Phong chỉ cảm thấy tâm trạng thoải mái, thầm nghĩ vẫn là bản thân mình dạy dỗ tốt.
“Ừm ngoan, chủ nhân cũng nhớ ngươi, mấy ngày nay ta không có ở đây, ngươi có luyện tập thật tốt không?”
“Người ta mỗi ngày đều luyện tập, luyện đến chân người ta đau lắm luôn.” Nói xong, còn cởi giày cao gót xoa xoa chân nhỏ.
“Đừng ồn ào, ngươi là xác chết thì đau cái gì, mau để cho ta kiểm tra thành quả một chút.”
“Vâng, chủ nhân.”
Tiểu Thi Mị mang giày vào định bắt đầu, nhưng lại bị Cố Thanh Phong ngăn lại.
“Ai ngươi chờ một chút, ta đi lấy một thứ.”
Vì thế Cố Thanh Phong quay đầu đi tới phòng giam của Nhãn Ma, Nhãn Ma nhìn thấy Cố Thanh Phong đến, sợ tới mức trốn ở góc
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền