Chương 106: Đích ý
Chương 106: Địch ý
Một đêm vô sự, nắng sớm từ bên ngoài lều chiếu vào, Lâm Tiểu Mãn từ trong tu luyện mở mắt ra.
“Hô!” Trong mắt nàng lóe lên vẻ vui mừng, linh khí trong bí cảnh này quả thực nồng đậm, tu luyện nàng thậm chí không nỡ ngừng lại. Bất quá, hóa ra trong bí cảnh này cũng luân phiên ngày đêm như bên ngoài? Sáng chiều hoàng hôn, chỉ là không có mặt trời, mặt trăng cùng tinh tú, không biết ban ngày và ban đêm nơi đây đến từ đâu.
Thu lại lều vải, nàng đứng dậy vươn vai một cái, rồi xoay người đi nhặt chút củi khô về đốt, thuận tiện nấu một bát cháo linh gạo.
Khi Sở Hạo Nhiên cùng đoàn người đứng lên, chuẩn bị xuất phát, mới phát hiện Lâm Tiểu Mãn vậy mà đã làm điểm tâm.
Đám người:......
“Lâm sư muội, ngươi sẽ không phải ngày nào cũng muốn ăn đủ ba bữa sao?” Vương Điềm Điềm không khỏi hiếu kì, một bên nhận lấy bát cháo của mình, thuận tiện kẹp mấy khối củ cải chua, chua cay sướng miệng, lại phối hợp một bát cháo linh gạo thơm lừng, ôi chao, thật ngon quá đi mất!
“Ân, một ngày ba bữa, có thể ăn thì cứ làm.” Nhìn Sở Hạo Nhiên cùng Lưu Tư Nhã còn đang do dự, Lâm Tiểu Mãn suy nghĩ một chút rồi nói, “Nếu là không tiện, chúng ta bây giờ liền có thể đi, về sau chỉ làm bữa tối hoặc bữa trưa?” Nàng vốn cũng không có ý định vào bí cảnh rồi còn muốn hưởng thụ mỗi ngày ba bữa cơm, không đói là được.
Sở Hạo Nhiên trầm ngâm một lát, “Chúng ta lần này nhập bí cảnh là để thí luyện, chủ yếu là lịch luyện, ta nghĩ chúng ta vẫn nên duy trì trạng thái cảnh giác thì hơn.”
“Được, ta biết, về sau sẽ tận lực chú ý.” Lâm Tiểu Mãn thản nhiên gật đầu, nàng cảm thấy Sở Hạo Nhiên nói cũng không sai, nếu ai nấy cũng hưởng lạc như nàng, thì còn ai tu luyện chăm chỉ nữa. Việc này vốn dĩ là để rèn luyện, không nên ai nấy cũng buông lỏng hưởng thụ sinh hoạt, công việc vẫn cần hoàn thành. Ân, chỉ mình nàng hưởng thụ một chút, chắc không vấn đề gì chứ? Chỉ cần không ảnh hưởng đến người khác là được. Cho nên, khi đồng hành cùng đoàn đội, nàng vẫn cố gắng ăn màn thầu linh diện, không gây cản trở, không làm phiền mọi người.
Vương Điềm Điềm cùng Trần Tùng liếc nhau, một bên cảm thấy Sở sư huynh nói đúng, một bên lại không nỡ món ngon ngay trước mắt, bất quá, đã về sau không thể ăn nhiều như vậy nữa, vậy thì bát này cũng không thể lãng phí. Hai người lại vùi đầu tranh thủ thời gian húp cháo, củ cải chua nhai đến giòn tan sảng khoái, nghe thôi cũng thấy ngon.
Sở Hạo Nhiên cùng Lưu Tư Nhã nhịn không được nhìn qua, rồi lặng lẽ bưng bát cháo linh gạo vốn định trả lại lên uống, đã đều đã nấu, hôm nay đừng lãng phí nữa.
Lâm Tiểu Mãn:...... Nói xong rồi lại thế này ư?
Sau nửa canh giờ, một đoàn người xuất phát rời đi rừng cây, một đường hướng bắc.
“Trần sư huynh, chúng ta vì sao muốn đi về phía bắc nha?” Nói đến, Lâm Tiểu Mãn cũng không biết đây là vì cái gì, nàng chỉ nghĩ đã theo đoàn đội thì cứ theo, nàng chỉ muốn đào linh thực, đi đâu chẳng là đào. Lúc này cũng chỉ là đi đường buồn chán, nàng liền thuận tiện hỏi một chút.
“Nơi này mặc dù là tân bí cảnh, nhưng tông môn lại cho địa đồ đại khái, vị trí tận cùng phía Bắc có một cây kết Nhân Sâm Quả, Nhân Sâm Quả ư, đây chính là linh quả tốt hơn Linh Vân Quả gấp mười, gấp trăm lần, nghe nói ăn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền