ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ta Thật Không Muốn Trọng Sinh A

Chương 1000. Cuộc đàm phán vào ngày mùng 1 tết

Chương 1000 : Cuộc đàm phán vào ngày mùng 1 tết

Ngày mùng 1 tết Nguyên Đán, đón mới tống cũ, vạn vật đổi mới.

Người Trung Quốc đã có quá nhiều những lời chúc tốt đẹp dành cho hôm nay, thực ra nhắc đến cũng thật kỳ quái, hình như mọi người đều cảm thấy suốt một năm qua không được suôn sẻ nên đều hy vọng năm mới có thể làm ăn phát đạt, vạn sự như ý.

Ngay cả Trần Hán Thăng cũng như vậy, mặc dù quy mô của điện tử Qủa Xác đã mở rộng hơn rất nhiều, giá trị tài sản của hắn cũng đã lọt vào danh sách tỷ phú Hồ Nhuận, nhưng hình như Trần Hán Thăng đã quên mất những điều này, hắn chỉ nhớ rõ năm ngoái xảy ra Tu La tràng, cuộc sống của mình suốt một năm nay vô cùng khổ sở thê thảm.

Khoảng sáu giờ sáng, Trần Hán Thăng mơ mơ màng màng tỉnh lại, không phải hắn bị tiếng pháo nổ rải rác bên ngoài đánh thức, mà luôn cảm thấy có thứ gì đó đang đá vào mặt mình, lúc mở mắt ra thì phát hiện đó là một bàn chân nhỏ nhắn mặc vớ đang ngơ ngác gác ngang ở trên mặt mình.

Bàn chân này thậm chí còn không dài bằng ngón tay của một người trưởng thành, nhưng lại có thể nghênh ngang gác ở trên mặt Trần Hán Thăng, chọc vào mắt Trần Hán Thăng, đá vào lỗ mũi Trần Hán Thăng.

Nhưng điều quan trọng nhất là Trần Hán Thăng không hề tức giận chút nào, còn cười hì hì bế chủ nhân của bàn chân nhỏ nhắn kia “mua” hôn một cái: “Con gái, ai đặt con ở đây vậy, bà nội sao?”

Buổi tối, bình thường Trần Tử Bội sẽ ngủ cùng với mẹ, thỉnh thoảng cũng sẽ ngủ cùng với bà nội, nhưng người có thể đặt cô bé ở đây để đánh thức Trần Hán Thăng, có lẽ cũng chỉ có Lương thái hậu.

“Ba…”

Trần Tử Bội mặc một chiếc áo bông màu đỏ, ngồi ở trên đùi cha mình, thổi bong bóng với Trần Hán Thăng.

“Mau rời giường đi, mọi người đang đợi một mình con đấy.”

Lương Mỹ Quyên nghe thấy động tĩnh, đi đến trước cửa phòng ngủ hét lên: “Trên bàn có bánh, nhớ ăn một miếng.”

“Ăn bánh” vào ngày mùng 1 tết là phong tục ở phía bên Tô Bắc, bởi vì “bánh” và “cao” đồng âm với nhau, ngày mùng 1 tết ăn bánh, ngụ ý sang năm sẽ tiếp tục thăng chức.

Thực ra có rất nhiều phong tục và những điều kiêng kỵ tương tự như thế, ví dụ vào ngày mùng 1 không được quét rác, bởi vì sẽ quét hết “tài lộc” đi. Không thể uống thuốc, bởi vì có nghĩa là năm mới sẽ sinh bệnh. Lương Mỹ Quyên còn cố ý đưa ra một quy định, không cho phép Trần Hán Thăng mắng chửi thô tục vào ngày đầu năm mới.

Sau khi mặc quần áo đứng dậy, Trần Hán Thăng quả nhiên nhìn thấy trên bàn đặt một chồng bánh ngọt, A Ninh cũng mặc một bộ quần áo mới xinh đẹp, đang ngồi trước TV, cái miệng nhỏ nhắn nhấm nháp bánh ngọt.

“Anh trai, chúc mừng năm mới.”

Hôm nay A Ninh cũng rất vui vẻ, những đứa nhỏ thường mong chờ tết Nguyên Đán hơn người trưởng thành, bởi vì bọn nó không có những phiền não khác.

“Chúc mừng năm mới.”

Trần Hán Thăng cũng đáp một tiếng vang dội, còn chưa đánh răng đã trực tiếp cầm một miếng bánh ngọt nóng hổi nhét vào trong miệng.

Nhưng khi hắn đang nhai, Bé Tiểu Ấu Sở ở trong lồng ngực cũng nhìn đến xuất thần, đôi mắt hoa đào nhỏ nhắn vừa đen vừa láng nhìn chằm chằm không chớp mắt vào cái miệng của cha.

“Muốn ăn sao?”

Trần Hán Thăng mở miệng, phát ra tiếng “a”.

Một đứa bé năm tháng tuổi đã có năng lực học hỏi, Trần Tử Bội cũng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip