Chương 102 : Ngươi chọn gánh, ta dắt ngựa
Buổi chiều hôm sau, Tiêu Hoành Vĩ lái xe thẳng vào cửa chính Đông Đại.
Trần Hán Thăng cố tình xuống muộn mấy phút, đợi đến khi Tiểu Ngư Nhi gọi điện thúc dục. Hắn mới từ từ cầm theo gói thuốc Tô Yên* bước ra xuống sân. (Một loại thuốc cao cấp của Trung Quốc đến từ vùng Tô Châu)
Gói thuốc Tô Yên này là quà Chung Kiến Thành tặng đáp lễ lại món quà năm mới của Trần Hán Thăng.
Vương Tử Bác cảm thấy khó hiểu.
Trần Hán Thăng giải thích ngắn gọn:
"Nếu là xuống sớm, với tính cách ương bướng của Tiểu Ngư Nhi có khi đòi ở lại không chừng. Thôi thì cứ đợi cô ấy ngồi lên xe rồi xuống nói chuyện cho dễ."
"Thế sao mày còn cầm theo thuốc lá làm gì?"
Trần Hán Thăng cười nói:
"Thuốc là cho chú Tiêu. Hôm nay, anh em mình không giữ lời hứa Tiểu Ngư Nhi sẽ rất tức giận."
"Tiểu Ngư Nhi còn dễ dụ, chứ chu Tiêu thì không dễ đâu. Tau tặng chú ấy bao thuốc, cho dễ nói chuyện."
Vương Tử Bác gật đầu, nhưng trong lòng lại thầm nói 'giỏi' .
Quả nhiên, Tiêu Dung Ngư thấy Trần Hán Thăng không mang theo hành lý, thì ngạc nhiên hỏi:
"Hành lý của cậu cùng Tử Bác đâu?"
Trần Hán Thăng không trả lời, mà bước vào ngồi cạnh ghế lại, lấy ra gói thuốc lá Tô Yên cao cấp đưa qua cho Tiêu Hoành Vĩ nói:
"Chú Tiêu, con biếu chú."
Tiêu Hoành Vĩ cầm lấy nhìn qua, sau đó dùng giọng trêu chọc nói:
"Tiểu Ngư Nhi nói, cậu lập nghiệp trong đại học, có phải công việc làm ăn rất tốt, kiếm được nhiều tiền phải không?"
Trần Hán Thăng khiêm tốn nói:
"Con làm chút chuyện lẻ tẻ thôi, chẳng qua theo người ta kiếm chút đỉnh thôi."
Nếu là người khác đưa thuốc, khả năng Tiêu Hoành Vĩ từ chối là rất cao. Nhưng người đó lại là Trần Hán Thăng thì không nỡ từ chối. Lão cầm lấy bao thuốc, đặt xuống bên cạnh, không những thế còn lên tiếng nhắc nhở:
"Nhớ, đừng quên cha của cậu đấy. Tôi sợ lão Trần nghe được lại tức giận. Hành lý của cậu đâu?"
Lúc này, Trần Hán Thăng mới xoay người về phía Tiểu Ngư Nhi, lên tiếng giải thích:
"Chỗ làm của mình có chút chuyện xảy ra, cần phải giải quyết. Nên hôm nay không thể về được."
"Cái gì?"
Lông mày Tiêu Dung Ngư đột nhiên dựng đứng lên, tức giận nói:
"Vậy mình cũng không về nữa."
"Đừng thiếu suy nghĩ vậy chứ. Chú Tiêu đã lên tận đây chỉ vì đón cậu về đấy."
Trần Hán Thăng từ từ khuyên nhủ:
"Còn nữa, dì Lữ chắc cũng đang nấu ăn ở nhà để đón cậu. Cậu không về dì sẽ buồn đấy."
Hành lý Tiêu Dung Ngư đã để ở cốp xe. Ô tô cũng đã khởi động cho người ngồi trong ấm áp. Hành động lật lọng của Trần Hán Thăng quá đột ngột, làm cho Tiêu Dung Ngư không kịp phản ứng.
"Còn nữa, Uyển Thu cùng Tiểu Manh đang chờ cậu để đi cùng, thêm Gia Lương nữa chứ. Bọn họ đều đang chờ cậu đấy."
Trần Hán Thăng tiếp tục khuyên nhủ.
Tiêu Dung Ngư không còn cách nào, đạp mạnh một cái xuống sàn xe.
Cao Gia Lương nghe thấy Trần Hán Thăng không về lần này, trong lòng không ngừng mơ tưởng về cảnh, được ngồi cùng Tiểu Ngư Nhi ở hàng ghế thứ 2.
Tiêu Dung Ngư hừ một tiếng, bước nhanh lên ghế lại phụ, 'ầm' đóng mạnh cửa xe lại, không thèm nhìn Trần Hán Thăng lấy một cái.
Trần Hán Thăng vật mặt dày không thấy xấu hổ, còn quay qua nói với Tiêu Hoành Vĩ:
"Chú Tiêu, trên đường đi nhớ chú ý an toàn."
Tiêu Hoành Vĩ cười cười, cũng dặn 2 người Trần Hán Thăng nhớ chú ý an toàn. Dù sao, ông cũng làm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền