Chương 1020 : Bé Ngốc Nghếch ở Mỹ
Khoảng năm giờ thời gian ở San Francisco Mỹ, máy bay số hiệu 550 của hãng Gulfstream ổn định hạ cánh xuống đường băng sân bay, lúc này đang là lúc mặt trời lặn, trong quá trình máy bay trượt tạo thành một bóng đen di động dưới mặt đất phủ đầy ánh nắng vàng.
Trần Tử Bội trong lòng cha, chốc chốc lại nhìn ra ngoài cửa sổ, cô bé sẽ không như chị gái nhìn thấy thứ gì thích thú sẽ kêu to một tiếng ‘òa’.
Cô bé Ngốc Nghếch thường không nói một lời, nếu như cô bé không muốn nhìn cũng chỉ im lặng quay đầu đi, khuôn mặt úp trên vai cha, yên lặng thổi bong bóng.
Nhưng mà vào lúc này nhân vật chính của màn kịch không phải là Trần Tử Bội, cũng chẳng phải Trần Hán Thăng, bởi vì hai cha con căn bản không thể nào đi ra, trước mắt nữ chính số một thực ra là Đàm Anh.
Lúc máy bay dừng lại cửa mở ra, Lương Mỹ Quyên không bất ngờ gì đi qua gọi: “Trần Hán Thăng, con còn định ở trong lò luyện đơn bao nhiêu lâu, mình không ra thì cũng thôi đi, nhanh đưa Bé Tiểu Ngư Nhi cho chúng ta.”
Lương thái hậu gọi phòng nghỉ là ‘lò luyện đơn’ để hình dung việc Trần Hán Thăng trốn trong đó không chịu ra.
“Hầy.”
Trần Hán Thăng buồn bực đáp: “Vừa rồi con gái tiểu ra quần, con đang đổi bỉm, hai người xuống trước đi.”
Thực ra Tiểu Ngốc Nghếch không hề tiểu ra quần, Trần Hán Thăng chỉ tìm lý do để đẩy đi thôi, bởi vì chân tướng tốt nhất nên nói ra sau khi ra khỏi sân bay.
“Dì Lương, giám đốc Tiêu, chủ tịch Trần còn phải ký một vài thủ tục máy bay tư nhân.”
Đàm Anh bắt đầu phát huy tác dụng, cô ở bên cạnh lễ phép nói: “Chúng ta xuống trước đi, đã có xe đợi rồi, tôi sẽ giới thiệu đồng nghiệp mới cho hai người, cô ấy sẽ thay tôi làm công việc tại Mỹ.”
Trong hành trình mười mấy tiếng đồng hồ, Đàm Anh phục vụ Lương Mỹ Quyên và Tiêu Dung Ngư vô cùng chu đáo, nói chuyện lễ độ, làm gì cũng rất đáng tin, Lương Mỹ Quyên rất hài lòng về Đàm Anh.
Vì vậy nghe thấy Đàm Anh định đi, Lương Mỹ Quyên thấy hơi kỳ lạ: “Tiểu Đàm, cháu định về nước hả?”
“Đúng vậy dì Lương.”
Đàm Anh hơi khom người: “Cháu vẫn còn vài nhiệm vụ khác vì vậy sau này sẽ do đồng nghiệp khác tiếp quản, cô ấy đang ở phía dưới máy bay.”
Đàm Anh mượn lý do ‘giới thiệu đồng nghiệp mới’, giọng điệu truyền ý ‘giục xuống máy bay’, bởi vì Tiêu Dung Ngư đã chuẩn bị mở điện thoại, nếu như mở máy xong gọi điện thoại về nước hoặc là nhận được tin nhắn bên phía Kiến Nghiệp, sự việc sẽ lập tức bại lộ.
Cho dù bây giờ vấn đề của việc bại lộ không quá lớn, nhưng không đúng với kỳ vọng của chủ tịch Trần, Đàm Anh đang cố gắng hoàn thành ý đồ của lãnh đạo.
Mặc dù Lương Mỹ Quyên thẳng tính nhưng rất biết lý lẽ, cũng không ỷ vào việc con trai có tiền, có địa vị mà chỉ tay năm ngón, nghe thấy có người đang đợi mình, quả nhiên bà không tiếp tục ở lại máy bay nữa mà đi theo thang xuống.
Chỉ có Tiểu Ngư Nhi nhìn cửa gỗ phòng nghỉ cảm thấy hơi không thích hợp.
Cảm giác không thích hợp này rất kỳ lạ, rõ ràng mọi thứ trông có vẻ rất bình thường, nhưng Tiêu Dung Ngư lại cảm thấy có chỗ nào đó không đúng lắm.
“Giám đốc Tiêu.”
Đàm Anh lại dùng lý do khác khuyên bảo: “Chủ tịch Trần có mua biệt thự ở bên này, lúc trước sửa sang lại, tất cả đều do đồng nghiệp của tôi làm, tôi rất lo
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền