Chương 1024 : Làm cách nào chứng minh con gái mình là của mình?
Lúc bên Trần Tử Bội có vài tiến triển nhỏ, bên Kiến Nghiệp cũng tích cực hành động.
Nhưng mà hành động này là vì ngăn cản ‘âm mưu’ của Trần Hán Thăng, ví dụ như:
Trần Hán Thăng giấu giấy tờ thân phận của Tiêu Dung Ngư và Trần Tử Khâm, lão Tiêu định cầm ảnh của con gái về Cảng Thành một chuyến tranh thủ ngày mai làm xong chứng minh thư.
Trần Hán Thăng muốn Thẩm Ấu Sở tiếp tục cho Bé Tiểu Ngư Nhi bú, Lữ Ngọc Thanh quyết định sáng nay đến bệnh viện Kiến Nghiệp hỏi thăm xem có vú nuôi nào phù hợp không, đồng thời nhờ mối quan hệ ở quê tìm kiếm.
Quần áo của Trần Tử Khâm đều bị mang đi hết, nên sắp xếp cho Trần Triệu quân đến trung tâm thương mại mua.
Ba người già ai có nhiệm vụ của người đó, nhưng trước khi ‘hành động’ lại xuất hiện một vấn đề Trần Tử Khâm phải làm thế nào?
Cũng không thể để Lữ Ngọc Thanh ôm đứa trẻ bảy tháng tuổi ra ra vào vào bệnh viện đúng không, không những đứa trẻ dễ bị nhiễm vi khuẩn, Lữ Ngọc Thanh ôm cũng mệt.
“Nếu không thì…vẫn để ở chỗ Ấu Sở đi.”
Lão Trần nghĩ một lúc rồi thương lượng với Tiêu Hoành Vĩ, Lữ Ngọc Thanh.
Tiêu Hoành Vĩ nhìn Lữ Ngọc Thanh, lão Tiêu cảm thấy được, Thẩm Ấu Sở là một cô gái lương thiện, Bé Tiểu Ngư Nhi ở chỗ cô sẽ không có vấn đề gì.
Còn về việc có thể làm cho bọn họ thêm ràng buộc, lão Tiêu cảm thấy một hai ngày không thể có tác dụng gì.
Sau khi tìm được vú nuôi, làm lại chứng minh thư xong Tiểu Ngư Nhi có thể về nước, khoảng thời gian này chỉ là ‘thời gian đặc biệt’ thôi.
Thời gian đặc biệt nên xử lý bằng cách đặc biệt.
“Em thấy sao?”
Tiêu Hoành Vĩ hỏi ý kiến của Lữ Ngọc Thanh, mặc dù ông và Trần Triệu Quân đồng ý nhưng tư duy của đàn ông và phụ nữ khi giải quyết vấn đề khác nhau, phụ nữ cảm tính hơn nhiều.
“Không được.”
Quả nhiên là vậy, Lữ Ngọc Thanh lạnh mặt không đồng ý.
Tối qua Thẩm Ấu Sở giúp đỡ cho Trần Tử Khâm bú, Lữ Ngọc Thanh đã cảm thấy rất có lỗi với con gái, bởi vì mình không giữ được ‘giới hạn cuối’, như vậy khiến Tiêu Dung Ngư ở nước Mỹ vô cùng khó xử, bất đắc dĩ phải cho Trần Tử Bội bú để ‘trả ân tình’.
Việc này đối với người kiêu ngạo như Tiểu Ngư Nhi, trong lòng chắc chắn là một loại dày vò.
“Như vậy đi.”
Lữ Ngọc Thanh nói: “Lão Trần, ông đến bệnh viện tìm vú nuôi, tôi đưa đứa trẻ đến trung tâm thương mại mua quần áo.”
“A…Được!”
Trần Triệu Quân ngây ra, khóe miệng hơi động đậy rồi đồng ý.
“Hầy!”
Tiêu Hoành Vĩ thở dài, phụ nữ có lúc thật hồ đồ.
Trần Triệu Quân là ông nội của Trần Tử Khâm không sai, nhưng đồng thời cũng là ông nội của Trần Tử Bội, trong lòng lão Trần hi vọng biết bao nhiêu hai đứa cháu gái có thể cùng lớn lên.
Lão Tiêu có thể cá cược một trăm lần, Trần Triệu Quân đến bệnh viện chắc chắn sẽ là ‘không tìm được gì’, cuối cùng không thể không cầu xin chỗ Thẩm Ấu Sở, lúc đó càng mất mặt hơn.
“Cứ quyết định vậy đi.”
Lữ Ngọc Thanh ôm cháu ngoại, cảm ơn Thẩm Ấu Sở lần nữa rồi bước nhanh ra khỏi nhà.
Từ dáng vẻ này Lữ Ngọc Thanh có lẽ định không bao giờ trở lại nữa.
“Cảm ơn cháu, cảm ơn…”
Giọng điệu của lão Tiêu hòa nhã hơn nhiều, bởi vì ông biết việc này chắc vẫn chưa xong.
······
“Ồ, rốt cuộc đi rồi.”
Sau khi mấy người ông Tiêu rời khỏi, Hồ Lâm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền