Chương 1026 : Một lần lạ hai lần quen, cho bú qua lại
“Kính cong, kính cong, kính cong.”
Tiếng chuông cửa giữa ban đêm vẫn luôn rất chói tai, Hồ Lâm Ngữ nghe thấy tiếng đi qua mở cửa, kết quả bị dọa giật mình.
Ồ, một đám người ‘soạt soạt’ đứng trên hành lang, ngoài lão Trần và vợ chồng Tiêu Hoàng Vĩ đêm qua đến một lần, bây giờ lại thêm Vương Tử Bác và Biên Thi Thi.
Đương nhiên, tiêu điểm vẫn là con gái của Tiêu Dung Ngư, Bé Tiểu Ngư Nhi hình như có quen Hồ Lâm Ngữ, còn xông đến vỗ tay Hồ Lâm Ngữ.
“Con bé…lại đến bú sữa?”
Hồ Lâm Ngữ liếc nhìn Trần Tử Khâm hỏi thẳng.
“...”
Mọi người ngoài cửa đều im lặng, Lữ Ngọc Thanh vô cùng xấu hổ, buổi sáng lúc bà đi còn tưởng rằng sẽ không trở lại nữa, không ngờ cuối cùng vẫn không chống lại được hiện thực.
“Ban ngày chúng tôi đã tìm một vú nuôi.”
Ở đây chỉ có Trần Triệu Quân thích hợp giải thích nhất, ông thở dài nói: “Nhưng bởi vì vài nguyên nhân cuối cùng không thành công.”
“Vậy cũng không thể đến tìm Thẩm Ấu Sở, cô ấy lương thiện không sai, nhưng không thể nào ba lần bốn lượt bóc lột được…”
Hồ Lâm Ngữ đương nhiên không vui, Thẩm Ấu Sở lại không nợ Trần Tử Khâm, dựa vào đâu cứ có khó khăn lại nghĩ đến Thẩm khờ khạo.
“Lâm Ngữ…”
Giọng nói của Thẩm Ấu Sở vang lên sau lưng, cô ngăn cản hành động châm chọc của bạn tốt, cô dịu dàng nói với Lữ Ngọc Thanh: “Đưa đứa trẻ cho cháu.”
“Ấu Sở!”
Hồ Lâm Ngữ không cam tâm tránh ra.
“Cháu đi kiểm tra bài tập của Ninh Ninh xem còn có chỗ nào sai không.”
Mạc Kha tìm lý do đuổi Hồ Lâm Ngữ đi, con nhóc Hồ Lâm Ngữ này đối xử với Thẩm Ấu Sở không có gì phải chê bai, nhưng con bé không nghĩ thông được một việc:
Bé Tiểu Ngốc Nghếch vẫn còn ở bên chỗ Tiêu Dung Ngư, nếu dùng cụm từ ‘ném chuột sợ vỡ bình’ để hình dung có thể không thích hợp lắm, nhưng dùng ‘lấy tấm lòng đổi lấy tấm lòng’ chắc không sai.
Nhưng mà đây cũng là bước từng bước theo kế hoạch của Trần Hán Thăng.
Thẩm Ấu Sở vừa tắm xong trên người còn tỏa ra mùi thơm nhàn nhạt, trong đôi mắt hoa đào là sự bình tĩnh pha chút dịu dàng, Lữ Ngọc Thanh không hề nghi ngờ đưa đứa trẻ qua, căn bản không kén chọn như trước mặt Ngụy Hồng Diễm.
“Đây là chân thật chốn nhân gian.”
Tiêu Hoành Vĩ cảm thán trong lòng.
Sau khi Thẩm Ấu Sở ôm đứa trẻ vào phòng, phòng khách chỉ còn lại bốn người già, Tiêu Hoành Vĩ, Lữ Ngọc Thanh, Trần Triệu Quân, Mạc Kha.
Bầu không khí vô cùng gượng gạo, còn về Vương Tử Bác và Biên Thi Thi, họ đều không ngồi nổi dứt khoát đến thư phòng chỉ dạy cho Ninh Ninh học tập.
“Khụ…”
Lão Trần nghĩ trong đầu không thể tiếp tục như vậy, sau này không chừng còn phải thường xuyên lui tới, vì vậy ông hắng giọng hỏi Mạc Kha: “Hai người hôm nay đi làm thủ tục thế nào?”
“Haiz, đừng nhắc nữa.”
Mạc Kha nói: “Làm lại chứng minh thư tương đối thuận lợi, nhưng lúc làm lại giấy chứng sinh, bệnh viện nói nhất định phải có Trần Tử Bội đến mới được, đây không phải là làm khó người ta sao?”
“Nhờ quan hệ chưa?”
Tiêu Hoành Vĩ chen vào một câu, ông cũng không muốn rơi vào trạng thái quẫn bách này, nói chuyện thời gian sẽ trôi nhanh hơn.
“Nhờ rồi nhưng không có tác dụng.”
Mạc Kha lắc đầu nói: “Tôi đã nhờ một trưởng ban của sở y tế, phó viện trưởng bệnh viện không hề nể mặt, kiên quyết phải làm theo quy định.”
“Bình thường mà nói, phó viện trưởng sẽ không
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền