Chương 1030 : Vô tâm cắm liễu liễu lại xanh.
"Thi Thi, chú Tiêu của cháu đã tìm được một vú em rồi."
Sau khi cúp điện thoại, Lữ Ngọc Thanh nói:
"Lần này cho dù điều kiện của cô ấy còn kém hơn cả Ngụy Hồng Diễm, dì cũng tuyệt đối muốn!"
"Thực ra chỉ cần cục cưng thích là được."
Biên Thi Thi an ủi nói:
"Thẻ căn cước đã gửi cho Tiểu Ngư Nhi rồi, chỉ cần vú em này có thể chống đỡ mấy ngày, kiên trì đến khi Tiểu Ngư Nhi về nước, tất cả mọi chuyện sẽ khôi phục bình thường."
Có điều Lữ Ngọc Thanh ăn một quả bế môn canh ở chỗ giáo sư Cao, cho nên cả cảm quan đối với bệnh viện nhân dân cũng không tốt, ngay lập tức thương lượng với Biên Thi Thi đi tới một bệnh viện khác trưng cầu ý kiến một chút trước.
Có điều lúc chuẩn bị rời đi, Biên Thi Thi nhìn cuối hành lang của khoa phụ sản, có chút lo lắng nói:
"dì Lữ, người phụ nữ kia thật kỳ lạ, lúc chúng ta vừa tới, cô ấy cũng đứng ở chỗ đó, hiện giờ chúng ta đi, cô ấy vẫn đứng ở chỗ đó, nhiều lần còn thò nửa người qua cửa sổ, nhìn rất nguy hiểm."
"Thật sao?"
Lữ Ngọc Thanh theo ánh mắt nhìn qua, đó là bóng lưng của một người phụ nữ có chút gầy gò, hình như còn tương đối trẻ tuổi, cô ta đúng là thường xuyên kiễng mũi chân nhìn xuống dưới lầu, giống như đang đo độ cao.
Qua một lúc lại rụt người về sau, giống như còn đang do dự, Lữ Ngọc Thanh nhíu mày, người này hình như muốn tự tử.
Khoa Phụ sản của Bệnh viện Nhân dân tỉnh ở tầng 6, nếu thật sự nhảy xuống không chết cũng bị thương nặng, có điều hành lang không những lộn xộn mà còn ầm ĩ nên bác sĩ và y tá đều không chú ý tới cảnh này.
Có một số bệnh nhân ngồi ghế chờ hình như đã phát hiện ra, nhưng không một ai tiến đến để hỏi thăm, hoặc có lẽ bọn họ không nghĩ rằng sẽ có ai đó tự tử trong bệnh viện.
"Đi thôi."
Cuối cùng, Lữ Ngọc Thanh cũng chỉ lắc đầu một cái rồi nói:
"Chúng ta còn rất nhiều chuyện quan trọng phải làm, không cần phải quan tâm đến người khác. ”
Nói xong, Lữ Ngọc Thanh bèn khoác cánh tay Biên Thi Thi đi xuống lầu.
"
À…
"
Biên Thi Thi ngược lại nghĩ có nên đi nhắc nhở bảo vệ của bệnh viện một chút hay không, lỡ như thật sự xảy ra chuyện ngoài ý muốn trong lòng cô ấy cũng sẽ không cảm thấy tội lỗi.
Cho dù người kia không phải muốn tự tử, nhắc nhở một chút cũng không tốn chút công sức gì.
Chỉ là lúc đến lầu một, còn chưa đợi Biên Thi Thi đi tìm bảo vệ thì Lữ Ngọc Thanh đột nhiên thở dài: "
Quên đi, chúng ta vẫn nên đi lên hỏi một chút đi. ”
"Dạ?"
Biên Thi Thi có chút kinh ngạc, cái này có chút không giống tác phong của dì Lữ nha.
"Nếu đổi lại là trước kia, dì chắc chắn sẽ không nhiều chuyện như vậy, tự sát hay không tự sát cũng không có chút liên quan gì đến mình."
Lữ Ngọc Thanh thở dài nói:
"Nhưng từ sau khi Bé Tiểu Ngư Nhi được sinh ra, dì lo lắng nếu như cứ hờ hững rời đi như vậy thì ông trời sẽ trách tội xuống, một người đã có tuổi như dì thì chả sợ gì cả, nhưng mà dì lo lắng sẽ giận chó đánh mèo liên lụy đến cháu gái nhỏ, cho nên cứ đi xem thử đi, ai bảo tự nhiên chúng ta lại đụng phải chứ. ”
"
Vâng ạ!"
Biên Thi Thi cười gật đầu, cô biết đây là lời nói thật lòng.
Lữ Ngọc Thanh thật sự rất yêu thương Trần Tử Khâm, ngay
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền