ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ta Thật Không Muốn Trọng Sinh A

Chương 104. Thật sự có một cô em gái

Chương 104 : Thật sự có một cô em gái

"Thẩm Ấu Sở làm sao?"

Sức quan sát của Vương Tử Bác vốn bình thường, lại còn phải vận dụng hết trí óc để nói chuyện với gái nữa, cho nên không có chú ý tới trạng thái của Thẩm Ấu Sở.

"Cửa mở, gió lùa vào, cô ấy phải đắp kín chăn đọc sách."

Trần Hán Thăng tóm tắt điểm nhấn quan trọng.

Vương Tử Bác nhớ lại chuyện vừa xảy ra, vội vàng xin lỗi:

"Tiểu Trần, tao không nhìn thấy, nếu thấy đã đóng cửa để nói chuyện rồi."

Không những thế, thằng này còn giúp Hoàng Tuệ nói chuyện:

"Hoàng Tuệ chắc là không có phát hiện. Bọn tao quá tập trung vào nói chuyện rồi."

"Thôi được rồi."

Trần Hán Thăng đá Vương Tử Bác một cái:

"Tính cách mày ra sao tao còn không biết."

Vương Tử Bác cũng không tránh, cười ha hả nói:

"Tối nay mời hai người ăn cơm, đừng ăn mỳ mãi thế. Không biết đồ ăn trên tàu thế nào, trưa nay tao nhìn thấy có cả đùi gà."

Hai người hút thuốc xong lập tức trở về phòng, Trần Hán Thăng cũng quên luôn chuyện vừa rồi.

Tâm lý Vương Tử Bác rất dễ hiểu, dù cho đi tàu, đi máy bay hay bất cứ phương tiện công cộng nào khác, đều muốn gặp được đối tượng khác phái xinh đẹp, mà có thể trò chuyện.

Nhưng tình huống chiếm đa số lại là, dù cho hai người có trò chuyện cỡ nào, thì xuống xe lập tức sẽ quên nhau ngay.

Hai người mở cửa bước vào phòng, Vương Tử Bác lập tức hướng Thẩm Ấu Sở xin lỗi.

Thẩm Ấu Sở như người trong mộng, mơ mơ màng màng. Tính cách của cô rất dễ thích ứng với hoàn cảnh, bản thân lại rất không bao giờ yêu cầu người khác làm gì. Cho nên cũng không chủ động đi đóng cửa, lại càng không trách móc ai điều gì.

Còn Trần Hán Thăng sẽ không chủ động xin lỗi Hoàng Tuệ, bởi cô ta tính là thứ gì.

Buổi tối, Vương Tử Bác mua về bốn phần cơm, còn chủ động mua một phần mời Hoàng Tuệ.

Trong lòng Trần Hán Thăng cười chế dễu. Một suất cơm trên này là 20 tệ, không ngờ con chó nay đã nghèo còn thích thể hiện.

Từ đầu đến giờ, Hoàng Tuệ cũng không nói chuyện với Trần Hán Thăng lần nào. Cô trò chuyện cùng Vương Tử Bác về Kiến Nghiệp cùng những thành phố khác quanh Tô Đông, đôi lúc cũng nói một hai câu với Thẩm Ấu Sở.

Nhưng Thẩm Ấu Sở chì ù ù cạc cạc cho qua chuyện, bởi khả năng dùng từ của cô tương đối kém. Cho nên Hoàng Tuệ nói vài câu thì mất hứng, lại quay qua nói chuyện với Vương Tử Bác.

Xin mời bạn đọc vào BachNgocSach. Com đọc để ủng hộ dịch giả.

Nhưng cô thấy Trần Hán Thăng lấy Laptop ra xem số liệu, cùng cầm điện thoại nói chuyện là hai mắt chợt sáng lên, chủ động lên tiếng bắt chuyện.

"Cậu học trường nào vậy?"

Thật ra, Trần Hán Thăng cũng chẳng có ý kiến gì với Hoàng Tuệ cả, đương nhiên cũng chẳng mặn mà gì, chỉ là đối đãi bình thường thôi.

"Học viện Tài Chính và Kinh Tế Kiến Nghiệp."

Trần Hán Thăng trả lời.

"Học tại làng đại học Giang Lăng đúng không? Tôi đã qua đấy một lần, hoàn cảnh rất tốt. Năm đó tôi cũng có chút hối hận vì không đến học ở trường kia."

Hoàng Tuệ mở miếng là Trần Hán Thăng đã biết Vương Tử Bác tại sao có thể nói chuyện hòa hợp đến như vậy. Trình độ giao tiếp của cô gái này Vương Tử Bác xách dép cho người ta cũng không xứng.

"Tôi thấy trường học kia kém quá, nên bỏ học tự mình lập nghiệp."

Trần Hán Thăng vẫn nhìn máy tính, đồng thời lên tiếng trả lời.

"Có lẽ quyết định này của cậu là chính xác,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip