Chương 1054 : Đàn ông cặn bã cũng có thể là một người cha tốt
Trải qua mấy giờ bay, Trần Hán Thăng lại lần nữa đặt chân đến nước Mỹ, thật ra hắn không hề thích quốc gia này một chút nào, nếu như thỉnh thoảng đi công tác để bàn chuyện làm ăn thì còn được, nhưng nếu là thường trú thì thật sự rất bất tiện.
Sau khi xuống máy bay, điện thoại lập tức “Tinh tinh tinh” nhận được rất nhiều tin nhắn, có người nhà, bạn bè, cũng có đồng nghiệp, cấp dưới, nhưng chủ yếu vẫn là báo cáo của thư ký bên cạnh mình - Chu Thái Văn.
Giáo sư Tôn đột nhiên đến đây, lúc trước Trần Hán Thăng cũng không nói cho bạn học Seven, Chu Thái Văn nghi hoặc đồng thời cũng có chút áp lực.
Khi Trần Hán Thăng bắt taxi từ sân bay đến đây thì ở biệt thự có một đám người đang nói chuyện phiếm trong phòng khách, bao gồm Lương Mỹ Quyên, Tiêu Dung Ngư, thư ký Chu Thái Văn, dì Lâm, cùng với Giáo sư Tôn Bích Dư đến sớm hơn Trần Hán Thăng.
Mọi người vừa nói vừa cười, bầu không khí rất tốt, Bé Tiểu Ngốc Nghếch được Tiêu Dung Ngư ôm trên đùi, con bé lần đầu tiên nhìn thấy Giáo sư Tôn cho nên đôi mắt hoa đào nhỏ đen láy kia cứ nhìn chằm chằm vào bà cụ.
Cho dù là Giáo sư Tôn nói chuyện hay là Giáo sư Tôn uống nước, tóm lại Trần Tử Bội vẫn cứ nhìn vào bà cụ tóc hoa râm này.
Cổ của trẻ con rất ngắn, mà Bé Tiểu Ngốc Nghếch bụ bẫm lại càng không nhìn thấy cổ đâu, hơn nữa con bé vốn đã có chút ngốc nghếch, thật đúng là đáng yêu đến nỗi khiến người ta kìm không được.
“Trần Tử Bội, con cứ nhìn ta làm gì thế?”
Bà cụ ra vẻ nghiêm túc hỏi.
Đối mặt với lời “chất vấn” của Giáo sư Tôn, bé con đã bảy tháng dường như có chút sợ hãi, ngẩng cái đầu nhỏ nhìn “Mẹ” mình.
“Cục cưng, đây là bà.”
Tiêu Dung Ngư kiên nhẫn dạy Trần Tử Bội: “Là một giảng viên cực kỳ giỏi đấy, sau này khi chúng ta trưởng thành rồi, cũng muốn bà dạy kiến thức cho chúng ta, có được không...”
Tiêu Dung Ngư vừa nói chuyện vừa lau nước miếng chảy ra từ khóe miệng của Trần Tử Bội, động tác cực kỳ tự nhiên và tùy ý.
“Haiz...”
Giáo sư Tôn Bích Dư thở dài một hơi trong lòng, thời gian còn chưa đến hai tháng mà có vẻ như Tiểu Ngư Nhi đã coi Trần Tử Bội trở thành con gái ruột của mình rồi, khó trách rõ ràng con bé có thể về một mình trước, nhưng vẫn kiên trì muốn đưa Trần Tử Bội đi cùng.
Dùng một câu để giải thích thôi, không dứt ra được nữa rồi.
“Kẽo kẹt...”
Có điều cảnh tượng hài hòa này lại bị tiếng mở cửa đánh gãy, khi Trần Hán Thăng đột nhiên xuất hiện, phần lớn mọi người ở đây đều hơi giật mình.
Tiêu Dung Ngư có thể đoán được Trần Hán Thăng sẽ đến, nhưng không nghĩ tới hắn lại hành động nhanh như vậy.
Ánh mắt của Trần Hán Thăng nhìn quét mọi người một lần, nhưng khi thấy Giáo sư Tôn thì hắn giống như có hơi sửng sốt.
“Ôi chao, bà cũng ở đây à.”
Trần Hán Thăng giả vờ rất giống, còn dùng loại giọng điệu “Trách móc” nói: “Bà đến Mỹ lúc nào vậy, sao lại không nói với tôi một tiếng, để tôi dùng máy bay tư nhân đưa bà sang đây là được rồi, ngồi máy bay dân dụng mệt lắm đấy!”
Đây là sự khác nhau giữa “EQ Thấp” và “EQ cao”.
EQ Thấp: Giáo sư Tôn, ngài lặng lẽ đến đây là muốn mang thêm phiền phức đến cho tôi đấy à?
EQ cao: Giáo sư Tôn, đến Mỹ thì cũng phải báo cho tôi một tiếng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền