Chương 106 : Một đêm ở Xuyên Du( Hạ)
"Tiểu Trần, tao và mày đang nói đùa thôi mà."
Vương Tử Bác nhanh chóng ngăn Trần Hán Thăng lại. Nếu như để thằng này xé vé, không chừng mẹ sẽ phải báo cảnh tìm mình cũng nên.
Trần Hán Thăng nhìn Vương Tử Bác:
"Về nhà biết nói gì rồi chứ."
"Biết, biết."
Vương Tử Bác lập tức gật đầu, thậm chí còn chủ động nói:
"Chúng ta cần phải nghiên cứu chuyện này thật kỹ. Tiểu Ngư Nhi rất thông minh, có một số việc chẳng qua cô ấy không muốn nói mà thôi."
Trần Hán Thăng nhủ thẩm, Dung Ngư thông minh hay không tao còn cần mày phải nói hay sao. Nếu cô ấy giống Thẩm Ấu Sở thì sao giờ này còn phải đau đầu suy nghĩ đây.
Ngày hôm sau, Trần Hán Thăng bị tiếng cho sủa đánh thức.
Hắn vẫn còn muốn ngủ tiếp. Không ngờ cửa bị đẩy ra 'kẽo kẹt', sau đó là cái đầu nhỏ của A Ninh thò vào.
"Trong nhà có khách à?"
Trần Hán Thăng hỏi.
Trần Ninh Ninh lắc đầu.
"Vậy sao bên ngoài lại ồn ào như vậy."
"Cẩu tử đang đuổi theo mèo nhỏ."
Cô bé thật thà trả lời.
Trần Hán Thăng nhìn không được, nở nụ cười. Không ngờ ở đây, con nít đều ngây thơ chất phát như vậy.
Hắn đứng dậy mặc quần áo, sau đó đánh thức Vương Tử Bác. Trần Hán Thăng vừa định đi ra thì A Ninh đã nhanh chóng chạy trước ra ngoài thật nhanh.
Cô bé có chút tò mò về Trần Hán Thăng, nhưng vẫn còn cảm giác sờ sợ.
Tò mò nên vẫn muốn tiếp cận, nhưng vẫn sợ người lạ đến gần mình, cho nên biểu hiện ra ngoài giống như tình huống vừa rồi.
Trần Hán Thăng đi ra ngoài, nhìn thấy Thẩm Ấu Sở đang trong bếp làm điểm tâm. Khuôn mặt dịu dàng tròn trĩnh bị bếp lò làm cho đỏ bừng, mái tóc buông tự nhiên có mấy lọn bay phất phơ, đôi mắt anh đào có phần đo đỏ do bị khói bay vào. Hắn nhìn thấy thỉnh thoảng cô lại dùng tay che miệng ho nhẹ một hai cái.
Nhưng trên người Thẩm Ấu Sở lại mặc một bộ áo lông rộng thùng thình làm mất đi cảnh tượng đang rất đẹp.
Áo lông này có vẻ như được làm thủ công, không chỉ Ấu Sở mặc mà A Ninh cũng mặc một chiếc giống vậy.
"Dậy rồi à?"
Thẩm Ấu Sở thẹn thùng chào hỏi. Đến bây giờ cảm giác của Thẩm Ấu Sở vẫn còn chưa tin nổi, hiện tại Trần Hán Thăng đang đứng ở sân nhà mình.
Trần Hán Thăng đi lại gần nói:
"Đừng làm nhiều quá. Hai đứa mình ăn xong là đi luôn."
Thẩm Ấu Sở ngạc nhiên.
"Sắp đến tết rồi. Thời gian gần quá đi lại sẽ rất đông người, không thoải mái lắm. Nghỉ tết xong, mình lại đi đón cậu."
Trần Hán Thăng giải thích.
"Không, không cần. . ."
Thẩm Ấu Sở không muốn Trần Hán Thăng phải cực khổ như vậy. Nhưng Trần Hán Thăng khoát khoát tay:
"Vé đã mua rồi, chẳng lẽ không dùng đến?"
"Ồ, vậy tớ ở nhà chờ cậu."
Thẩm Ấu Sợ rất sợ bị quát mắng, thế là quay người lại tiếp tục nấu cơm.
Lúc hai người đang nói chuyện, bà nội Thẩm Ấu Sở đang ngồi trong phòng khách. Buổi sáng, vùng Xuyên Du cũng hiếm có cơ hội được sưởi nắng. Mà bà chắc cũng không có ý định phơi nắng gì.
Nhưng bà vẫn cứ ngồi đấy, còn A Ninh ngồi cạnh ghé vào đùi bà nội.
"
Trần Hán Thăng gọi Vương Tử Bác lên ăn sáng. Tên này vừa lên nhà đã thấy trên bàn chỉ có hai chiếc bát, cảm giác kỳ lạ nên hỏi: "
Bà nội cùng Ấu Sở với cả cô bé kia nữa, họ không ăn cùng à?"
"Chúng ta không ăn xong. Mọi người cũng sẽ không ăn. Đừng nói nhiều nữa, nhanh chóng ăn đi."
Trần
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền