ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ta Thật Không Muốn Trọng Sinh A

Chương 1060. Chiếc đèn bàn nhỏ được gửi về từ Mỹ

Chương 1060 : Chiếc đèn bàn nhỏ được gửi về từ Mỹ

“Cha, lời này của người khiến người ta đau lòng lắm đấy.”

Trần Hán Thăng bị cha ruột ghét bỏ, ngượng ngùng cười hai tiếng.

Lão Trần chưa bao giờ quát mắng Trần Hán Thăng, nhưng ông nói chuyện lại rất có nghệ thuật, nhiều lúc giống như một con dao găm vậy, còn có lực sát thương hơn cả Lương Thái Hậu cãi cọ ầm ĩ.

Trần Triệu Quân cũng không hề để ý đến nỗi oán giận của con trai, bình tĩnh nhảy qua đề tài này, tiếp tục nói: “Vả lại, nếu con rảnh thì về quê nhìn một cái đi.”

“Hả?”

Trần Hán Thăng hơi sửng sốt.

“Rất nhiều họ hàng đều muốn gặp con đấy.”

Lão Trần giải thích nói “Chỉ là có vài người đã lớn tuổi, họ không tiện đi lại, còn nhỏ tuổi thì vẫn đang đi học, bọn họ nghe nói sự nghiệp ở bên ngoài của con rất thành công, rất tò mò về con nhưng mà đã lâu lắm rồi chưa gặp.”

Trần Triệu Quân không phải loại tính cách thích khoe khoang, đây chắc chắn là sau khi đám họ hàng nghe được thanh danh của Trần Hán Thăng thì dồn dập gọi điện thoại cho Lão Trần và Lương Mỹ Quyên, muốn gặp mặt “Con trai nhà lão Trần” cực kỳ nhiều tiền trong truyền thuyết này một lần.

“Được ạ.”

Trần Hán Thăng gật đầu, đằng nào thì cũng lâu rồi mình chưa về Cảng Thành, thỉnh thoảng trở về chỉ bởi vì muốn thăm ông bà ngoại mà thôi.

Trần Hán Thăng nhớ mang máng, trước kia khi còn nhỏ, nhà hàng xóm xung quanh hình như cũng có loại anh chị như thế này, trên người bọn họ đều có mấy đặc tính chung, ví dụ như: Thi đỗ đại học ở nơi khác, sau khi tốt nghiệp đại học thì ở lại nơi khác để làm việc, nhóm hàng xóm cũng không biết công việc cụ thể của bọn họ là gì...

Đây là ảnh thu nhỏ của một bộ phận sinh viên đã tốt nghiệp, chưa chắc đã tìm được cơ hội thích hợp ở thành phố lớn, nhưng vẫn không muốn về quê, trong lòng luôn có một loại cảm giác bài xích không rõ nguyên do.

Nhưng khi cẩn thận suy nghĩ thì lại không biết loại cảm giác bài xích này xuất phát từ chỗ nào, có lẽ là khi ở trong căn phòng cho thuê chỉ mười mấy mét vuông ở thành phố lớn kia có thể thỏa mãn cảm giác tự do không thể hưởng thụ được khi ở quê nhà.

“Thế thì Tết âm Lịch năm nay trở về Cảng Thành vậy.”

Trần Hán Thăng cười nói: “Nếu con mà không trở về lộ mặt thì nói không chừng sẽ có người bịa đặt con phạm tội sau đó bị bắt rồi cũng nên.”

“Được rồi, con tự sắp xếp thời gian đi.”

Trần Triệu Quân và Lương Mỹ Quyên đều có tình cảm sâu đậm với quê cha đất tổ, nếu không phải vì hai đứa cháu gái thì ông vẫn thích tiết tấu thong thả của thành phố nhỏ dưới quê hơn.

“Con cũng phải chú ý hơn ngày thường vào.”

Vẫn là Lữ Ngọc Thanh quan tâm con rể, nhắc nhở nói: “Nếu có một vài họ hàng muốn vay tiền thì Hán Thăng phải xử lý cho ổn thỏa, nên nhớ rằng chỉ có cứu gấp chứ không có cứu nghèo.”

“Cái này thì không sợ, nhà chúng con đã lập một quy tắc từ lâu rồi.”

Trần Hán Thăng bĩu môi về phía lão Trần: “Cho dù là họ hàng nào nhờ giúp đỡ thì con đều bảo bọn họ nói với cha mẹ con, lão Trần đồng ý thì con sẽ giúp, không đồng ý thì con sẽ từ chối.”

“Cái này được đấy.”

Lữ Ngọc Thanh nói với chồng mình: “Chúng ta có thể học tập một chút.”

Trước mắt thì Tiêu Dung Ngư chắc chắn về nước và ở lại, hơn nữa theo thời gian trôi

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip