Chương 56 :
Kiến Nghiệp vào đầu thu có chút se lạnh, cùng với đó là những tia nắng mắt trời nóng bỏng chiếu vào, làm cho người ta cảm nhận được hương vị ấm áp. Trời cao mây trắng, nhẹ nhàng yên bình.
Chiều nay, mọi người không phải đi học. Nên Trần Hán Thăng rủ Thẩm Ấu Sở cùng Hồ Lâm Ngữ đi đến văn phòng của đoàn ủy để gặp phó bí thư Vu Dược Bình.
Thẩm Ấu Sở vì muốn bày tỏ lời cảm ơn, còn Hồ Lâm Ngữ muốn xin lỗi vì lần trước quá kích động. Riêng Trần Hán Thăng vì hạng mục 'nâng đỡ sinh viên lập nghiệp' mà đến.
"Cậu vẫn mặc quần áo cũ, có cảm thấy lạnh hay không?"
Nhìn thấy Thẩm Ấu Sở mặc bộ đồ học sinh trung học vừa rộng vừa cũ, Trần Hán Thăng đang suy nghĩ có nên mua thêm cho cô một ít quần áo hay không.
"Không cần đâu."
Thẩm Ấu Sở lắc đầu một cái, suy nghĩ một chút lại bổ sung thêm một câu:
"Xuyên Du so với Kiến Nghiệp còn lạnh hơn, có lạnh nữa tớ cũng không sợ."
Hồ Lâm Ngữ có chút kỳ quái liếc mắt nhìn Thẩm Ấu Sở, dựa theo trí nhớ của cô. Bình thường Thẩm Ấu Sở không thể cùng Trần Hán Thăng nói chuyện như vậy được.
Vu Dược Bình đang ở trong văn phòng, đột nhiên ở cửa xuất hiện ba học sinh, đối với Trần Hán Thăng thì lão rất quen thuộc, còn đối với Hồ Lâm Ngữ thì cũng có chút ấn tượng.
"Chiều nay các cậu không cần phải lên lớp sao?"
Vu Dược Bình quay mặt về Trần Hán Thăng hỏi.
"Lớp của bọn em chiều nay không có tiết."
Trần Hán Thăng cười cười trả lời, sau đó giải thích nguyên nhân tại sao Hồ Lâm Ngữ cùng Thẩm Ấu Sở đến đây.
"Bạn học Hồ Lâm Ngữ lần trước ở trong văn phòng cùng thầy cãi vã, cảm thấy áy náy, hôm nay cố ý đến xin lỗi."
Hồ Lâm Ngữ vẻ mặt thành khẩn nói:
"Vu bí thư, lần trước là em không nắm rõ tình huống, vì vậy biểu lộ ra tính cách nóng nảy. Sau khi được bạn học Trần Hán Thăng giải thích, em cuối cùng cũng nhận ra sai lầm của mình. Ngày đó em đã có hành động không phải với thầy, nên hom nay em tới đây xin lỗi, mong thầy bỏ qua."
Vu Dược Bình có chút sửng sốt, sau đó hướng về phía Hồ Lâm Ngữ nói:
"Không sao, các em đều là sinh viên đại học năm nhất, đôi lúc chưa nhận thức được vấn đề, thỉnh thoảng phát khí ra là chuyện bình thường, đối với thầy cô bọn tôi đó là chuyện nhỏ, không đáng để trong lòng."
Vu Dược Bình có ý chỉ trích Trần Hán Thăng:
"Chút việc nhỏ này tôi đã sớm quên, cậu còn đưa người đến xin lỗi làm gì?"
Trần Hán Thăng cười cợt, chỉ vào túi bỏ tài liệu trong tay Hồ Lâm Ngữ nói:
" Một ít lòng thành của lớp 2, cảm ơn Vu bí thư đã bỏ chút thời gian giúp đỡ lớp chúng em."
Vu Dược Bình ban đầu không có ý định nhận đồ:
"Không cần khách khí như vậy, nói đúng hơn thì tôi cũng chưa giúp gì được cho lớp các cậu cả."
"Bạn học sinh nghèo Thẩm Ấu Sở giờ đã có học bổng, phần lớn đều là công sức của thầy, đó cũng là sự chiếu cố của thầy đối với lớp 2."
Trần Hán Thăng nói.
Cuối cùng, Vu Dược Bình nhìn thấy chỉ có một ít túi đựng hồ sơ, nghĩ lại cũng không đáng bao nhiêu tiền. Hơn nữa trong ngăn kéo đúng thật đang thiếu thứ đồ này, vì vậy cũng không quyết liệt từ chối.
Trần Hán Thăng lại giới thiệu Thẩm Ấu Sở: "Đây là bạn học Thẩm Ấu Sở, lần này bạn ấy muốn tặng cho Vu Bí Thư một ít đặc sản quê hương là rau cải ớt, cây ớt
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền