Chương 67 : Miệng con trai, nói dối như quỷ
Sau khi băng rôn được treo lên, được sự góp sức của sự náo nhiệt trước đêm dạ hội, dù ai đi ngang qua phòng ăn, hay qua trung tâm hội nghị, đều có thể thấy được địa chỉ 'tòa nhà F-101 khu dạy học' .
Tòa nhà F-101 vẫn thuộc vào khu dạy học, gần sát bãi đỗ xe, cùng nhà ăn cửa Tây của trường học. Mọi sinh viên đều biết có một địa điểm như vậy, nên quảng cáo trên băng rôn được treo ở nơi này còn có hiệu quả hơn rất nhiều so với treo ở Chợ Nghĩa Ô.
7h tối ngày thứ 6, dạ tiệc chào đón tân sinh của khoa Khoa Học Xã Hội Và Nhân Văn chính thức bắt đầu. Có một phần tác động của việc kỷ niệm 50 năm thành lập trường, nên phó hiệu trưởng Tài Viên, cùng những lãnh đạo của trường cũng được mời đến hội trường.
Trần Hán Thăng cũng nhìn thấy Vu Dược Bình. Hắn còn có việc cần xin phép nên bước qua chào hỏi:
"Bí thư Vu."
"Hán Thăng đấy à, buổi dạ hội chuẩn bị tốt đấy."
Đêm nay, tâm tình của Vu Dược Bình rất tốt, nên không ngừng vỗ vỗ vai Trần Hán Thăng khen ngợi. Không những thế ông còn giới thiệu hắn cho Lục Cung Siêu nữa.
"Viện trưởng Lục, đây là cậu sinh viên năm nhất, đứng ra lập nghiệm mà hôm trước em đã nói qua với thầy đấy, là một cậu nhóc tương đối bốc đồng."
Lục Cung Siêu bắt tay Trần Hán Thăng, làm cho chủ nhiệm khoa Nhân Văn có phần kinh ngạc. Ông ấy cũng không biết trong khoa của mình có sinh viên đứng ra lập nghiệp.
Nhân cơ hội này, Trần Hán Thăng nhẹ nhàng nói với Vu Dược Bình:
"Bí thư Vu, tuần này em định xin thầy mấy bộ bàn ghế đặt vào phòng 101 cùng 102 khu nhà F, bởi vì 2 phòng này mới dọn dẹp xong, nhìn trống trải khó coi lắm."
Vu Dược Bình không chút do dự đồng ý:
"Chuyện nhỏ, để tôi nói chuyện với quản lý tòa nhà F, để người ta hộ trợ cậu một chút."
Trong trường đại học, bàn ghế là không thiếu, với lại đó không phải là tài sản cá nhân. Còn hai gói thuốc Trung Hoa mình còn chưa hút hết, nên Vu Dược Bình vẫn là hiểu chuyện.
Trần Hán Thăng vừa nói chuyện vừa dẫn đường cho các lãnh đạo bước vào trung tâm hội nghị ngồi xuống.
Những người chứng kiến cảnh này có cả phó chủ tịch Hồ Tu Bình đang đứng ngoài hành lang tiếp khách. Tên này đứng đó cười nói như 'tiểu thư' vậy, nhưng chỉ cần người đi qua là sắc mặt Hồ Tu Bình trầm xuống.
Mục Văn Linh nhìn thấy cảnh này, thì quay sang hỏi Thích Vi:
"Trần Hán Thăng đã làm gì với Hồ Tu Bình à?"
Thích Vi ngạc nhiên nói:
"Chí hướng của Hồ Tu Bình là làm quan trong trường, còn chí hướng Trần Hán Thăng là làm ăn kinh doanh. Hai người làm sao mà xung đột được?"
Mục Văn Linh chỉ vào chỗ Trần Hán Thăng đang ngồi:
"Chiếc ghế đó Hồ Tu Bình
cố tình để lại cho chính mình ngồi."
Thích Vi im lặng, cảm thấy chỉ là chỗ ngồi thôi, có gì mà ghê gớm.
Người chủ trì tiệc dạ hội chào đón tân sinh cực kỳ tinh mắt, nam thì đẹp trai tài hoa, nữ thì xinh đẹp quyến rũ. Không thể ngờ được, sinh viên năm nhất mà đã có cách nói chuyện lộ ra khí chất này, so với những khóa trên thì không thể nói trước được điều gì. Nhưng so về sắc đẹp thì dư sức ăn đứt các trường đại học xung quanh.
Nội dung buổi dạ hội là do bộ tuyên truyền sắp xếp, khoa nhân văn là một khoa lớn nhất trong Tài Viện, nên có được nhân lực cùng tài nguyên cực kỳ phong phú, dẫn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền