ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ta Thật Không Muốn Trọng Sinh A

Chương 72. Hai đôi găng tay

Chương 72 : Hai đôi găng tay

"Móa nó, nhân viên quản lý tòa nhà F này, toàn đưa đồ đều, không để ý một cái là ngã ngay. Đúng là phí bao thuốc Trung Hoa."

Trần Hán Thăng vừa mắng vừa đứng dậy, đổ hết nguyên nhân của sự xấu hổ vừa rồi cho nhân viên quản lý.

Một lần nữa, Trần Hán Thăng ngồi xuống. Hắn tốt bụng nhắc nhở Thẩm Ấu Sở:

"Về sau, cậu ngồi lên những chiếc bàn ghế ở nơi này cần phải cận thận, nếu không sẽ ngã xuống giống mình khi nay đấy nha."

"Tớ biết rồi."

Âm thanh Thẩm Ấu Sở phát ra vẫn nhu nhu nhược nhược như trước.

Nhịp tim Trần Hán Thăng lúc này đã đập nhanh hơn bình thường rất nhiều, 'bịch bịch bịch' giống như tiếng trống trận, nhưng giọng nói vẫn bình tĩnh như thường.

Thẩm Ấu Sở gặp Lương Thái Hậu, điều này hắn cũng không sợ. Điều hắn lo lăng nhất bây giờ, là người đi cùng Lương Thái Hậu là ai?

Có phải người đi cùng, là người đang ở Đông Đại kia không?

Nhưng Trần Hán Thăng lại không trực tiếp hỏi. Nếu hắn hỏi như vậy thì sẽ lộ ra hết mọi chuyện, dù cho Thẩm Ấu Sở chưa chắc đã nhận ra.

"Khụ.'

Trần Hán Thăng tằng hằng, sau đó từ tốn nói chuyện như không có chuyện gì phải lo lắng cả: "

Mẹ cũng thật lạ. Đêm hôm, một thân một mình đến trường học làm gì? Đêm đã lạnh, lại còn tối, đi đường một mình thật không tốt chút nào."

"Dì Lương cùng Chú Trần, hai người cùng đi đến đây.

"

Thẩm Ấu Sở chăm chú giải thích.

"

Phù. . .

"

Thì ra là đi cùng lão Trần. Trần Hán Thăng cuối cùng cũng yên lòng, mượn việc nhả khói, thở hắt ra một hơi.

"

Thế nào? Mọi người trò chuyện vui vẻ chứ?

"

Giờ phút này, Trần Hán Thăng mới nở được nụ cười. Thật ra, hắn cũng chẳng quan tâm lắm tới nội dung câu chuyện là gì.

Hắn là người hiểu mẹ mình nhất. Đơn giản, mẹ chỉ nghe ngóng mối quan hệ của mình với cô bé là gì, sau đó hỏi han thêm hoản cảnh gia đình một chút nữa mà thôi.

"

Ừ, cũng vui.

"

Thật ra, Thẩm Ấu Sở cũng không biết 'trò chuyện vui vẻ' nghĩa là gì. Nhưng cô thấy Dì Lương đối sử với mình rất hiền từ, cô có thể cảm giác được điều đó.

"

Được rồi. Bây giờ mình đến chỗ cha mẹ, cậu có đi cùng không?

"

Dù Trần Hán Thăng biết với tính cách của Thẩm Ấu Sở, 9 phần là sẽ từ chối. Nhưng hắn vẫn phải hỏi.

Thẩm Ấu Sở lắc đầu liên tục: "

Mình, mình không qua đâu. Mình ở lại sửa sang lại 2 gian phòng thêm chút nữa.

"

Thời điểm, Trần Hán Thăng định đi ra ngoài, thì Thẩm Ấu Sở lấy ra một bao tay, được đan bằng len đưa qua.

"

Thế nào? Cho mình sao?

"

Trần Hán Thăng thử đeo vào, thấy có vẻ hơi nhỏ.

"

Cho dì, tối qua dì nói, dì lạnh tay.

"

Thẩm Ấu Sở nhỏ giọng nói.

Lúc này, Trần Hán Thăng mới nhìn ra, khóe mắt Thẩm Ấu Sở có chút nặng.

"

Tối qua, cậu thức đêm để đan à?"

"Ừ.

"

Trần Hán Thăng thở dài, không nói thêm gì nữa, bỏ găng tay vào trong túi, rồi đi thẳng tới khách sạn.

. . .

Không nghĩ tới Tiêu Dung Ngư cũng đang ở khách sạn. Cô nàng đang ngồi trên giường nói chuyện cùng hai vợ chồng Trần Triệu Quân.

"

Ai ui, ba người trong nhà đều ở đây, ngược lại mình giống như người ngoài xen vào vậy.

"

Trần Hán Thăng cười cười, chào hỏi.

Tiêu Dung Ngư quay đầu lại, nở nụ cười ấm áp, lộ ra làn da trắng như tuyết, cùng má lúm đồng tiền, được đặt trên gương mặt trái xoan, trông thật tươi sáng.

"

Tên nhóc nhà cậu còn không phải là người ngoài sao?"

Lương Mỹ Quyên trợn mắt nhìn về phía

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip