Chương 76 : Hành trình mở rộng đầy cam go(2)
Có mấy cậu sinh viên năm nhất, thấy công sức của mình bỏ ra mà không được tôn trọng, đang định đi hỏi cho ra lẽ, thì Trần Hán Thăng ngăn lại:
"Các cậu muốn làm gì?"
"Tôi cũng không muốn gây chuyện đâu, chỉ muốn hỏi tại sao họ có thể làm những hành động thiếu tôn trọng thành quả lao động của người khác như vậy?"
Sinh viên năm nhất là vậy, ngây thơ và đầy lòng nhiệt huyết.
Trần Hán Thăng lớn tiếng cười 'ha ha', tiến lại gần, khoác vai người vừa nói:
"Chúng ta đang làm gì?"
"Tuyên truyền cùng mở rộng công việc chuyển phát nhanh của phòng 101."
"Mục đích là gì?"
"Rèn luyện kỹ năng cùng kiếm chút tiền hỗ trợ sinh hoạt."
"Chính xác."
Trần Hán Thăng nói cho cậu sinh viên này, cũng như cả đội biết:
"Kiếm tiền là việc không dễ dàng. Còn chuyện rèn luyện kỹ năng, đây chính là tính huống để chúng ta cọ sát. Chỉ cần chúng ta phản ứng khác nhau thì sẽ cho ra một kết quả khác nhau, còn việc tranh cãi sẽ chẳng giải quyết được vấn đề gì."
"Vậy chúng ta nên làm gì bây giờ, chẳng lẽ cứ phải nhịn xuống sao?"
Cậu sinh viên vừa rồi vẫn cảm thấy khó chịu trong lòng.
"Không nhịn thì làm sao?"
Trần Hán Thăng hỏi ngược lại:
"Gạo cũng chỉ là một trong số rất nhiều ngũ cốc, người cũng có thất tình lục dục. Ai chẳng có thời điểm bực bội trong người, lần này họ vứt đi, thì lần sau chúng ta lại đến đưa thêm lần nữa."
"Nếu sợ khổ, sợ xấu hổ, thì không nên tìm việc làm thêm."
Trần Hán Thăng vỗ vỗ bờ vai của cậu này, sau đó tiếp tục đi đến những phòng khác của ký túc xá.
Tình hình những phòng khác của ký túc xá cũng không khác là mấy, không nhiệt tình là hờ hững. Đương nhiên cũng có kiểu người ở giữa, đám người này nói không hứng thú cũng không phải, nhưng cũng chẳng quan tâm cho lắm.
Giống như đám người đang đánh bài trong phòng này chẳng hạn.
Người cùng phòng rủ nhau ngồi đánh bài. Đột nhiên Trần Hán Thăng đi tới, giới thiệu qua mục đích cùng thân phận của mình, còn mấy người trong phòng chỉ ậm ừ cho qua chuyện.
Trần Hán Thăng không hề gấp gáp. Hắn đứng đằng sau, chờ ván bài kết thúc, rồi mới phát tờ rơi cho lần lượt từng người trong phòng.
Bên thằng, tâm trạng đang tốt nên có đủ kiên nhẫn để nghe Trần Hán Thăng giới thiệu. Nhưng khi nhóm người này, bắt đầu chia bài, cũng chính là thời điểm Trần Hán Thăng chào ra về, tuyệt đối không quấy rầy hứng thú chơi bài của bọn họ.
Tầm 9h tối, cuối cùng Trần Hán Thăng đã chào hỏi hết tất cả các phòng trong ký túc xá. Nhưng ký túc xá thế này tại Tài Viện có khoảng mười mấy khu, nên công việc sau này vẫn còn rất nhiều.
Đội thứ 1 vừa ra khỏi ký túc đã muốn tản ra, ai về nhà nấy. Nhưng Trần Hán Thăng gọi nhóm người lại nói:
"Mọi người cùng nhau đi ăn, uống cốc trà sữa chứ? Tôi mời."
. . .
Nhà ăn tầng 1 đã đóng cửa, nhưng nhà ăn tầng 2 vẫn còn mở. Đương nhiên, cơm đã hết từ lâu rồi, chỉ còn lại đồ ngọt cùng trà sữa mà thôi.
Đám người vừa vén tầm nhựa plastic được dùng làm rèm cửa lên, thì một cơ số mùi dầu mỡ cũng hương vị đồ ăn xông vào mũi. Bên trong, giờ này, đèn đã tắt đi vài chỗ, giống như rất nhiều chỗ ngồi cạnh tường là một cỗ đen kịt.
Tuy hoàn cảnh nơi này là như vậy, nhưng ở đây cũng có không ít người, trong đó có vài nhóm người của hội học sinh, đang ngồi cùng nhau thảo luận sự những việc
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền