ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ta Thật Không Muốn Trọng Sinh A

Chương 78. Trên người có mùi nước hoa của cô ấy

Chương 78 : Trên người có mùi nước hoa của cô ấy

Trước kia, khi Trần Hán Thăng ở nhà, mỗi lần Lương Mỹ Quyên lớn tiếng gọi tên đầy đủ 'Trần Hán Thăng', thì cũng là lúc trên tay bà cầm theo một thứ gì đó để phang.

Còn cái tên 'Tiểu Trần' là đặc quyền của số ít người, như Vương Tiểu Bác, hay Tiêu Dung Ngư, bởi vì số tuổi tính theo tháng của Trần Hán Thăng ít hơn hai người này.

Điều này không có nghĩa, cứ bạn học nào hơn tuổi là có thể gọi hắn là 'tiểu Trần' . Ví dụ như Cao Gia Lương chỉ gọi là 'Trần Hán Thăng hoặc Hán Thăng', hay trong đại học đám người Dương Thế Siêu từ trước đến nay cũng không gọi 'tiểu Trần' bao giờ.

Hôm nay, Tiêu Dung Ngư thốt lên 3 tiếng 'Trần Hán Thăng', có thể hiểu cô nàng tức giận nhường nào.

Nhưng Trần Hán Thăng không cảm nhận được điều đó. Hắn vỗ vỗ 'bộp bộp' vào cái túi, hồn nhiên nói với Tiêu Dung Ngư:

"Cậu đã không làm những công việc đơn giản hàng ngày quá lâu rồi. Cái túi này được làm từ vật liệu PVC, không làm ô nhiễm môi trường, bền đẹp, dùng cho con gái cầm theo để đi dạo, hay mang theo lên lớp học."

(PVC: Polyvinyl clorua, làm vật phẩm tự phân hủy, an toàn cho môi trường. )

Tiêu Dung Ngư nuốt không trôi những lời nói nhảm của Trần Hán Thăng:

"Bạn trai người ta, không mua hoa thì chính là socola, chẳng có người nào tặng túi giấy cả, đã vậy trên đó còn dán cả quảng cáo."

"Đó là những đôi yêu nhau. Cậu cho tớ sờ thử một chút để chứng minh chúng ta là một cặp đi."

"Phi. . . Nhất nhà ngươi."

Hai người vừa đi về phía nhà ăn Đông Đại, vừa tranh luận ầm ĩ với nhau, dù cho 2 cái bụng đói meo vì chưa được ăn gì. Trần Hán Thăng đột nhiên thở dài nói:

"Giờ mình mới hiểu câu, như có gai sau lưng nghĩa là gì."

Tiêu Dung Ngư nhìn chằm chằm vào Trần Hán Thăng, không hiểu tên này muốn nói gì.

"Nếu như ánh mắt giống viên đạn, thì mình đã thủng cả trăm ngàn lỗ rồi. Ăn cơm cùng cậu tại Đông Đại quá nguy hiểm."

Tiêu Dung Ngư ngẩng đâu lên, lộ ra chiếc cằm duyên dáng, kiêu ngạo hỏi: "Sợ sao?"

"Ừ."

Trần Hán Thăng lập tức gật gật đầu. Hắn hi vọng nhận được sự thông cảm từ Tiêu Dung Ngư, để sau này có thể không cần đến Đông Đại ăn cơm.

"Thế chúng ta đi Tài Viện ăn đi?"

Quả nhiên, hắn đã nhận được sự thông cảm từ Tiêu Dung Ngư, cộng thêm là hướng giải quyết cho chuyện này.

Trần Hán Thăng lặng người suy nghĩ, cuối cùng cũng lên tiếng:

"Vì cậu, tớ nguyện ý nếm trải sự nguy hiểm này."

Nếu ăn ở Tài Viện, thì chuyện này không chỉ dừng lại ở sự nguy hiểm nữa rồi.

Trần Hán Thăng không dám dừng lại ở chủ đề này nữa. Hắn rất sợ Tiêu Dung Ngư đột nhiên đổi ý chạy đến Tài Viện tìm mình mà không thèm báo trước, nên uyển chuyển thay đổi chủ đề nói chuyện:

"Không phải cậu có nói, cậu tìm được một vị học tỷ học năm thứ 2 nói chuyện rất hợp sao? Làm sao lúc nãy lại nói không có bạn bè ở đây?"

Gia đình Tiêu Dung Ngư thuộc dạng có điều kiện, bản thân cô nàng lại sở hữu rất nhiều ưu thế, đang có xu thế trở thành hoa khôi của Đông Đại, cộng vào đó là tính tình hơi chút kiêu ngạo cùng khí chất có phần lạnh nhạt. Cho nên, từ phòng ký túc xá, cho đến bạn bè hai giới chẳng có ai thân thiết cả.

Trái ngược với tính cách cô ấy là một vị học tỷ, hai người trò chuyện tương đối hợp. Tiêu Dung Ngư miêu tả đó là

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip