Chương 80 : Cuộc gặp lại khó xử
Trong phòng tự học thứ hai, những sinh viên vẫn biểu hiện ra thái độ hờ hững.
Trần Hán Thăng sau khi nói xong, phát hiện những người đi theo mất đi một người, vậy là có người chưa chào đã rời đội.
Trần Hán Thăng lắc lắc đầu, cóc có ba chân* rất khó tìm còn người có hai chân thì lại quá nhiều*, đi rồi vậy thì tìm lại là được.
(*Cóc có ba chân: Tên là Kim Thiềm: là con cóc người ta hay để trong nhà mà ngậm 1 đồng xu lớn ấy. Đồ vật quý thì khó tìm, còn tìm người làm thì rất dễ.)
Ở cái cửa phòng học thứ ba, Trần Hán Thăng đơn giản nói:
"Các cậu có muốn thử hay không?"
Mấy người còn trong đội liếc mắt nhìn nhau. Cuối cùng, chỉ có một cậu sinh viên trong đội tên là Cao Đằng Phi chủ động bước lên bục giảng.
Cậu ta đứng trên bục giảng nhưng không ai quan tâm đến, lắp ba lắp bắp tuyên truyền về dịch vụ chuyển phát nhanh 101.
Sau khi cậu ta đi xuống, Trần Hán Thăng hỏi Cao Đằng Phi:
"Trước khi nói có phải rất hồi hộp hay không?"
Cao Đằng Phi gật gù.
"Còn bây giờ?"
Trần Hán Thăng lại hỏi.
Cao Đằng Phi bình tĩnh lại nói:
"Lúc bắt đầu thật sự rất hồi hộp, giờ nhớ lại thì thấy đầu óc trống rỗng. Lúc này thấy rằng không có quá nhiều cảm giác, giờ còn muốn thử lại một lần nữa."
Trần Hán Thăng cười một tiếng “Ha ha”, trường hợp thuyết trình trước đám đông là như như vậy. Đầu tiên mở miệng thì có ngàn vạn khó khăn, sau khi mở miệng sẽ từ từ thích ứng, thực sự đây chính là một loại rèn luyện.
Sau khi ra khỏi phòng học thứ ba, có lẽ là do thấy phản ứng của học sinh phía dưới. Những người còn lại đều tìm lý do rời đi.
Có học sinh trước khi đi còn thành khẩn cùng Trần Hán Thăng xin lỗi:
"Tớ cảm thấy mình phù hợp với tuyên truyền ở ký túc xá hơn, nếu như có cơ hội thì tìm đội khác thử xem."
Trần Hán Thăng cười ha hả, qua loa nói rằng:
"Có duyên thì gặp lại."
Cao Đằng Phi có chút khổ sở không hiểu, Trần Hán Thăng vỗ vỗ bờ vai của cậu ta:
"Chuyện này chờ buổi tổng kết tối nay rồi bàn lại, hiện tại chúng ta chỉ còn hai người đi tuyên truyền ở phòng học, cậu có sợ hay không?"
"Có gì mà phải sợ, tớ hiện tại không sợ."
Cao Đằng Phi tự tin nói.
Đêm nay ở những phòng học còn lại, Trần Hán Thăng đều nhường Cao Đằng Phi làm chủ giảng, hắn ở bên cạnh giúp phát truyền đơn, sau khi rời khỏi hắn chỉ ra những sai lầm của Cao Đằng Phi .
Vì vậy, Cao Đằng Phi tiến bộ rất nhanh, từ lần thứ nhất lên đài lắp ba lắp bắp đến lúc cuối cùng âm thanh càng ngày càng vang dội.
Buổi tối lúc 9 giờ, một nửa phòng học ở tòa A rốt cục càn quét xong xuôi. Trần Hán Thăng mời Cao Đằng Phi uống trà sữa cùng làm tổng kết.
“Cậu muốn hỏi tớ tại sao không mạnh mẽ thuyết phục mọi người ở lại.
"
Trần Hán Thăng lấy điện thoại di động ra đặt lên bàn: "
Từ thế giới quan của các cậu, tôi có trường học chống đỡ gây dựng sự nghiệp, có di động, còn có thể tuyển mộ học sinh kiêm chức. Nhìn thật giống rất có bản lĩnh, nên đi trợ giúp những học sinh đã bỏ cuộc giữa chừng."
"Thế nhưng đứng ớ góc độ của tôi, những thứ này đều tiêu tốn rất nhiều thời gian và công sức. Còn phải thiếu nợ tùm lum, thay vì giúp đỡ những người từ bỏ giữa đường kia tại sao không nâng đỡ những người đồng ý kiên trì. Như vậy tôi có
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền