ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ta Thật Không Muốn Trọng Sinh A

Chương 83. Tớ muốn giúp cậu châm thuốc

Chương 83 : Tớ muốn giúp cậu châm thuốc

Trần Hán Thăng vừa đến, lập tức làm không khí trong phòng có sự thay đổi.

Những tên con trai trong lớp chuẩn bi xông lên đánh đã dừng lại, những người can ngăn thở ra một hơi nhẹ nhõm. Mấy học sinh trốn ở góc tường thì từ từ đứng thẳng người lên. Cục diện dần ổn định lại.

Mấy sinh viên từ trường khác vừa mới bạt tai cứ tưởng là giáo viên Tài Viện đến, nhưng nhìn lại Trần Hán Thăng thấy có vẻ không đúng, hình như tuổi có chút nhỏ. Bọn này đang nghĩ trong lòng xem có nên nói vài câu thể hiện khí thế hay không.

Không nghĩ tới, Trần Hán Thăng không muốn nói nhiều, bởi vì chậm một chút nữa là bảo vệ trưởng sẽ tới. Hắn chỉ vào mấy người đang định can ngăn, lớn tiếng nói:

"Các người tránh mịa ra đi, người trong lớp đã bị đánh rồi, thế mà các người còn có tư tưởng ba phải, muốn làm người tốt sao?"

Dương Thế Siêu cùng Chu Thành Long thấy Trần Hán Thăng lên tiếng ủng hộ, thì trong lòng không còn vướng mắc điều gì, những lời thô tục trong miệng lại bắt đầu phun ra.

Mấy người can ngăn cảm thấy đầu óc có chút choáng váng, ai nấy đều ngây người ra không dám can ngăn nữa. Đám kia chỉ có 4 người, làm sao mà chống cự đây, rất nhanh đã nằm sàn.

'Bốp bốp', trên mặt đứa nào đứa nấy đều dính vô số chiêu thức.

Trần Hán Thăng đứng một bên lạnh lùng nhìn. Hắn không có ý động thủ.

Chỉ một lát sau, không ngoài dự đoán, bảo vệ trường đã tới, nhưng cửa ra vào đã bị Trần Hán Thăng khóa trái rồi.

Ở bên ngoài, bảo vệ lớn tiếng kêu gào gõ cửa. Trần Hán Thăng giả bộ không nghe thấy, cho đến khi hắn cảm giác bốn người kia bị đánh đã đủ, mới lại gần mở cửa.

"Vì sao giờ này mới mở cửa?"

Bảo vệ lớn tiếng hỏi.

Trần Hán Thăng nhún vai nói:

"Bên trong ồn quá, nên tôi không nghe thấy gì."

Bảo vệ nghẹn họng. Bọn họ cũng không có chứng cứ nên không thể nói Trần Hán Thăng dùng ánh mắt khinh thường liếc nhìn họ, đã thế lại còn cố tình không mở cửa.

Trong phòng học, bàn ghế sách sở rơi đầy đất, có 4 tên học sinh bị đánh thảm nhất, trên mặt còn lưu lại vết máu, trên người chỗ nào cũng bị thương, quần áo thì rách be bét. Mà đám này chỉ dám đứng sau bảo vệ, núp ở góc tường.

Còn đám con trai bên kia, nhìn ai cũng chật vật, nhưng lại không tìm thấy nửa điểm bị thương.

Bảo vệ nắm chặt trong tay chiếc gậy cao su, lớn tiếng nói:

"Những ai vừa đánh nhau, đều phải đi theo tôi."

"Đợi một chút."

Trần Hán Thăng ngăn ở phía trước:

"Làm sao các ông không hỏi xem đã xảy ra chuyện gì, vừa đến đã muốn mang mọi người đi. Chúng tôi còn phải học bài."

Bảo vệ nhìn chằm chằm vào Trần Hán Thăng, sau đó nói:

"Đánh nhau mà còn muốn học, cứ chờ bị xử lý đi. Cậu cũng phải theo chúng tôi."

Bảo vệ nói xong thì nắm quần áo Trần Hán Thăng định kéo đi, nhưng Trần Hán Thăng nhanh chóng tránh thoát:

"Ông mày không đánh nau, tại sao phải theo các người?"

Trần Hán Thăng không muốn đánh nhau vì mục đích này. Hắn muốn kéo bọn người Dương Thế Siêu ra khỏi vũng bùn này, và đẩy hết trách nhiệm lên đầu 4 người kia.

"Thật ra không chỉ tôi không theo các anh, mà cả lớp tôi cũng không đi theo các anh."

Trần Hán Thăng chỉ vào 4 người mặt mũi đang sưng vù kìa nói: "Những người này là sinh viên bên ngoài Tài Viện, dám đến đây trêu chọc con gái lớp tôi. Không những thế, bọn chúng còn tát

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip